Bé gái biến thành bé trai, phải lấy lại tên thêm một lần nữa.
Mọi người đều dành suy nghĩ đặt tên cho bé gái hết rồi, đến bây giờ sức nghĩ tên đã cạn kiệt.
Nhưng giấy khai sinh phải điền tên, lại bắt buộc phải nghĩ đến. Tưởng Lâm Dữ không thể lấy đồng âm với họ Lâm Hi, ước chừng là do duyên phận, tên của hắn đã bao hàm họ của Lâm Hi, đứa nhỏ lại sử dụng tên của ba ba càng không được.
Hai người suy nghĩ nửa ngày, quyết định đặt cho hắn tên Sâm, Tưởng Sâm. Có dễ nghe hay không không quan trọng, quan trọng là… quý giá, nghe vào là có tiền.
Bất kể là trai hay là gái, ở trong lòng Lâm Hi đều là bảo bối quý trọng.
Hắn được sáu tháng tuổi thêm bữa ăn phụ, hắn không động vào rau củ, không động vào trái cây, mím môi đừng nghĩ đưa vào được trong miệng hắn.
Tưởng Lâm Dữ cùng Lâm Hi bốn mắt nhìn nhau, Tưởng Lâm Dữ trước khi muốn cô bạo lực, xách đứa nhỏ rời đi, đẩy mắt kính trên sống mũi, nghiêm mặt nói, “Khi còn nhỏ không ăn, lớn lên sẽ tốt hơn . ”
“Anh bây giờ thì sao?” Phỏng đoán của Lâm Hi trước đó đã thành sự thật, việc sinh con cần phải nghĩ sâu tính kỹ, trên người ba ba có khuyết điểm khó sửa đổi, nhất định sẽ di truyền đến trên người con nhỏ.
“Không ăn rau củ quả có thể ăn được viên vitamin, cũng không phải chuyện lớn gì, kén ăn cũng có thể khỏe mạnh.”
Di truyền thật đáng sợ, Lâm Hi nhìn hai gương mặt giống nhau một lớn một nhỏ trước mặt, hoài nghi cuộc đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)