Tưởng Lâm Dữ cùng Lâm Hi kết hôn về sau phải gọi Lâm Hạo Dương là anh, hắn làm lão đại nhiều năm như vậy, bị ép thành đệ đệ, thực sự rất khó chịu. Nhưng loại tâm tình vi diệu này, lại không phải chuyện để đề cập tới. Hắn liền hướng tới đứa bé, nhất định phải để so với Lâm Hạo Dương lớn hơn, đem hai chữ lão đại cướp về.
Nói bóng gió cùng Lâm Hi câu thông chuyện này, nhưng Lâm Hi thật sự quá bận. Hai người chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, mấy lần xa cách lại tương phùng Lâm Hi mang đến một tin tức.
Ngọc Tuyên mang thai, Tưởng Lâm Dữ hết hy vọng, lúc này bọn họ coi như muốn vượt qua cũng không có cơ hội.
Ngọc Tuyên sinh con phải chịu tội rất lớn, tính cách cô âm thầm chịu đựng, đi một chuyến vào Quỷ Môn Quan trở về còn an ủi Lâm Hạo Dương, cô không có việc gì, Lâm Hạo Dương thiếu chút nữa khóc lóc ở phòng sinh.
Về sau Tưởng Lâm Dữ không bao giờ nhắc tới chuyện này nữa, giống như ngay từ đầu hắn không có đề cập qua, không dấu vết.
Con của Lâm Hạo Dương và Ngọc Tuyên gọi là Lâm Triều.
Vì thế chuyện cái tên được giải quyết, đại danh là Lâm Triều, nhũ danh kêu Đường Đường.
Một bé trai kêu Đường Đường, cũng rất đáng được phàn nàn.
Lâm Hạo Dương cùng Ngọc Tuyên đã đến định cư ở Hoài Thành, tổng bộ khách sạn tập đoàn Lâm thị được đưa đến Hoài Thành, hắn hiện tại toàn quyền phụ trách khách sạn.
Lâm Hi về tổng bộ, thay vị trí Lâm Thế.
Sau khi Ngọc Tuyên cùng Lâm Hạo Dương có đứa nhỏ, hai người phải đi làm, mặc dù trong nhà có bảo mẫu, nhưng dù sao có một đoạn thời gian nhìn thấy được đứa nhỏ, có tồn tại nguy hiểm nhất định. Trước đó Lâm gia bị lạc mất đứa nhỏ, bọn họ rất cẩn thận. Lâm Thế cùng Chu Oánh dọn đến Hoài Thành, Lâm Hi một tuần trở lại một lần, một lần hai ngày nhìn cha mẹ thuận tiện nhìn cháu trai của cô lớn lên.
Đứa bé một tuổi rất đáng yêu, ê ê a a học nói chuyện, nãi thanh nãi khí. Tưởng Lâm Dữ đi vào cửa nhận đứa bé trong tay bảo mẫu, nhéo cái mũi nhỏ của Đường Đường, “Gọi dượng.”
Đường Đường thì thầm nửa ngày, gọi không được. Ghé vào trong ngực Tưởng Lâm Dữ nhảy nhót lung tung, cọ hắn một cổ nước bọt. Giống như muốn đi ra ngoài chơi. Tưởng Lâm Dữ ôm đứa nhỏ tới trong sân ngắm hoa, thuận tiện dạy nó bước đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

