Lâm Hạo Dương vừa cao lại một thân âu phục, rất có cảm giác tồn tại. Hắn đứng ở chỗ này, không khí có vẻ thiếu đi không ít. Ngọc Tuyên lùi về phía sau, gần như muốn dán người lên vách ngăn trên thang máy.
Cô lại lấy tai nghe nhét vào tai.
Trong tai nghe bài hát vẫn tiếp tục, không biết tên bài hát, nhưng đó là ca khúc được đề cử trên máy nghe nhạc. Không dễ nghe, rất ồn ào.
Ngọc Tuyên nhìn chằm chằm con số trên thang máy, bốn mươi chín lầu dài đằng đẵng, phảng phất như cả một đời. Khi bài hát xa lạ kết thúc, trong tai nghe tự động vang lên âm thanh của Lâm Hạo Dương, Ngọc Tuyên giật mình, cô lập tức lấy di động muốn tắt đi, dư quang nhìn Lâm Hạo Dương qua tấm kính đối diện. Phía sau cô chính là tấm kính, đứng ở góc độ Lâm Hạo Dương có thể nhìn hình ảnh phản chiếu chuyển động của cô.
Ngọc Tuyên vẫn duy trì bình tĩnh trên mặt, trong tai nghe Lâm Hạo Dương đang hát chiếc áo len đen là hồi ức của hai người.
*chiếc áo len đen bài hát của ca sĩ Châu Kiệt Luân
Ngọc Tuyên luống cuống chân tay tắt đi âm nhạc bên trong điện thoại, thang máy cũng đã đến lầu 49, Ngọc Tuyên vô cảm quay đầu nhìn cửa kính, cô muốn nhảy từ đây xuống.
“Lão đại? Tới rồi.” Lý Tấn nói.
Ngọc Tuyên vội vàng lấy điện thoại bỏ vào trong balo, tai nghe trên người cũng tháo xuống, cô thế nhưng tắt máy lại ấn thành nút tạm dừng, tai nghe Bluetooth bị ngắt kết nối.
Di động không có thiết bị kết nối trở thành loa ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


