Ngọc Tuyên tháo găng tay đưa qua, dừng lại trong không khí. Gió lạnh thấu xương cuốn theo những bông tuyết rơi xuống đất, bông tuyết bay theo gió, toàn bộ tuyết dưới đất bay theo gió.
Xa xa có âm thanh tụng kinh truyền đến.
Lâm Hạo Dương đứng ở dưới bậc thang, nâng mí mắt lên, cười nói, “Cô hai lần hỏi tới bạn gái của tôi, như thế nào? Cô rất để ý chuyện tôi có bạn gái? ”
Ngoại hình Lâm Hạo Dương tốt gia thế cũng tốt, cái gì cũng chơi được, là một nam sinh ngông cuồng hoang dã. Trong thời gian đi học đặc biệt được rất nhiều nữ sinh ưa thích, có rất nhiều nữ sinh theo đuổi.
Lúc đó có một người đặc biệt là con nhà giàu theo đuổi hắn, vị kia điều kiện rất tốt, tóc vàng mắt xanh chân dài, rất xinh đẹp. Ngọc Tuyên là nữ sinh, cũng không thể cự tuyệt đối với loại mỹ lệ kia.
Nhưng Lâm Hạo Dương cự tuyệt, lúc ấy cô đang theo Lâm Hạo Dương cùng nhau làm kế hoạch ô tô siêu cấp kia, một ý tưởng rất điên cuồng. Nhưng trong bọn họ cũng không có ai cảm thấy hoang đường, bọn họ dùng tâm tính nghiêm túc nhất đối với ảo tưởng siêu cấp của tuổi thành niên.
Lâm Hạo Dương tựa vào khung đỡ kim loại lớn, hơi nâng cằm lên, ý bảo cô lấy điếu thuốc.
Ánh mặt trời chiếu vào trong xưởng, đôi mắt Lâm Hạo Dương thâm thúy. Ngọc Tuyên lấy một điếu thuốc đưa cho hắn, Lâm Hạo Dương cúi người kề môi lấy đi điếu thuốc, hơi thở ấm áp chạm vào da thịt đầu ngón tay cô. Trong lòng cô có một chút không được tự nhiên, chợt phát hiện ra Lâm Hạo Dương rất tuấn tú, mày kiếm mắt sáng mũi cao, hàng lông mi dài được phản chiếu bởi ánh sáng mặt trời màu vàng.
Bỗng nhiên khuông mặt Lâm Hạo Dương phóng đại ở trước mặt cô, cắn điếu thuốc âm thanh có chút hàm hồ, âm điệu cuối ý trầm xuống, “Ca có phải rất đẹp trai hay không? Xem ngây người? ”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
