Chương 74
Tưởng Lâm Dữ đặt chính là một nhà hàng tình nhân, toàn bộ nhà hàng đại khái chỉ có bọn họ là một nhà ba người tới, Lâm Hạo Dương mặt vô biểu cảm cắt bò bít tết, muốn đem con dao bay qua cắm xuyên cổ Tưởng Lâm Dữ.
Đàn dương cầm, hoa tươi, bữa tối dưới ánh nến còn có một bóng đèn thật lớn.
“Buổi tối các người muốn tôi lái xe chở các người về.” Lâm Hạo Dương bưng nước chanh lên uống một ngụm, giương mắt nhìn Tưởng Lâm Dữ phía đối diện, “Liền khắc chế một chút.”
Tưởng Lâm Dữ không lái xe, hôm nay Lâm Hi là ngồi xe Lâm Hạo Dương đi ra ngoài, vì thế Lâm Hạo Dương liền trở thành tài xế.
Tưởng Lâm Dữ bưng rượu vang đỏ lên cụng ly với Lâm Hi, tiếng vang thanh thúy, tư thái Tưởng Lâm Dữ ưu nhã uống rượu vang đỏ, nhàn nhạt nói, “Có cần gọi cho anh một phần ăn nhi đồng hay không?”
Lâm Hạo Dương: “……”
Em rể ruột thịt, ruột thịt đấy, không thể trực tiếp gọi là con của hắn.
Ánh đèn nhà hàng vừa phải, đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt Tưởng Lâm Dữ thâm thúy, mắt kính mỏng mang trên sống mũi cao thẳng có vẻ văn nhã, làn da trắng trẻo không nhiễm một hạt bụi. Nếu không có vết thương trên khóe miệng, vậy càng tốt.
Dáng ngồi của hắn nghiêm chỉnh, thay đổi đĩa dùng dao nĩa cẩn thận tỉ mỉ lấy thịt cua trong càng ra, để tới trước mặt Lâm Hi, “Nếm thử cua ở đây một chút.”
Không phải lần đầu tiên Lâm Hi cùng Tưởng Lâm Dữ tới loại địa phương này ăn cơm, bất quá trước kia là trình tự, tới đây ăn một bữa cơm liền rời đi. Hôm nay Tưởng Lâm Dữ chuẩn bị hoa hồng, ngọn nến, âm nhạc, rượu vang đỏ, còn thân mật bóc càng cua, muốn lãng mạn bao nhiêu có bấy nhiêu lãng mạn.
Sau khi bọn họ xác định quan hệ ở chung, lần đầu cùng nhau tan tầm về nhà.
Lâm Hi quét thẻ tiến vào thang máy, cửa thang máy khép lại, Tưởng Lâm Dữ đem rương hành lý đẩy đến phía sau, đứng bên cạnh Lâm Hi. Trong thang máy yên tĩnh, bỗng nhiên không gian nóng lên, rõ ràng trong thang máy rất trống trải, bởi vì Tưởng Lâm Dữ đứng ở phía sau, Lâm Hi hô hấp cũng có chút không thoải mái.
Thang máy dừng lại, đinh một tiếng. Lâm Hi dẫn đầu ra khỏi thang máy, mở khóa vân tay phát ra tiếng vang rất nhỏ, cửa phòng theo tiếng vang mở ra. Lâm Hi bật đèn, xoay người đi lấy dép lê, Tưởng Lâm Dữ từ phía sau ôm lấy cô.
Lâm Hi đứng thẳng, tim đập sắp bay ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, tất cả không khí lạnh được ngăn ở bên ngoài. Trong phòng ấm áp, phía trước cửa sổ sát đất phản chiếu ra ảnh ngược của hai người, Tưởng Lâm Dữ nóng bỏng hôn xuống sau gáy cổ cô.
“Nhớ em.” Tiếng nói của Tưởng Lâm Dữ trầm khàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
