“Tháng bảy năm nay từ nước Đức trở về, muốn đề cập với em. Buổi tối ngày hôm đó em đau bụng ở Hoài Thành nhìn em khó chịu, tôi rất đau lòng. Tôi không biết trước kia những tình huống như vậy đã phát sinh qua bao nhiêu lần, tôi rất muốn mỗi lần như vậy tôi đều bên cạnh chăm sóc em. Ở chung là quá trình hai người thích ứng lẫn nhau, tình lữ ở bên nhau không đơn giản là tình dục, còn có rất nhiều thấu hiểu cùng giúp đỡ lẫn nhau.” Tưởng Lâm Dữ ngồi thẳng, khuỷu tay để trên đầu gối thân thể hơi nghiêng về phía trước, biểu tình ngưng trọng, nhìn chăm chú vào Lâm Hi, ngữ khí chầm chậm từng câu từng chữ, “Chỉ là chưa kịp mở miệng, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, tôi cũng mất đi em.”
Trong phòng yên tĩnh, sợi tóc Tưởng Lâm Dữ màu đen rũ xuống trên trán, hắn nhìn rất chuyên chú. Mắt đen trầm yên tĩnh, phảng phất như mặt biển ban đêm đen nhất không có ngôi sao.
“Chuyện ở chung này tôi đã suy nghĩ rất lâu, tôi cảm thấy giữa chúng ta cần thiết nên thử một lần.” Kỳ thật Tưởng Lâm Dữ có chút khẩn trương, hắn cùng người khác nói sinh ý vài tỷ cũng không có khẩn trương như vậy. Ngồi trước mặt Lâm Hi, trong lòng bàn tay có mồ hôi, “Em cũng có thể ở giai đoạn này, quyết định tương lai —— muốn cùng tôi sống cả đời hay không.”
“Tôi đã từng rất muốn ở chung cùng anh.” Lâm Hi nhìn hắn, mấp máy môi, cô xem như là người lý trí. Nhưng đối mặt với tình cảm, cô không tự chủ được mà mất khống chế, khả năng chính là giống như mọi người nói yêu đương não tàn. Chuyện này cô có thể bình tĩnh hòa nhã ngồi ở chỗ này cùng Tưởng Lâm Dữ nói chuyện, là đã dùng toàn bộ dũng khí, “Tôi vẫn luôn không có nhà, tôi muốn có một ngôi nhà.”
“Tôi đã nghĩ tới cùng anh ở cùng một chỗ, tôi sẽ đặt mọi thứ vào, vô điều kiện tín nhiệm anh. Chúng ta không có quan hệ hôn nhân, nhưng anh là người quan trọng nhất với tôi. Chúng ta ở bên ngoài như thế nào, về nhà đó là địa phương mềm mại nhất, anh có thể hiểu rõ ý của tôi sao?”
Tiếng gõ cửa vang lên, Tưởng Lâm Dữ đứng dậy trước, điều chỉnh lại cảm xúc đi ra cửa. Tài xế đưa hành lý của Lâm Hi tới, Tưởng Lâm Dữ nhận lấy rồi bàn giao thời gian xuất phát buổi sáng ngày mai, mới đẩy hành lý vào.
“Tôi muốn làm thêm giờ, em tắm rửa trước.” Tưởng Lâm Dữ cởi áo khoác với áo len, chỉ mặc một cái áo sơ mi, sợ đêm nay Lâm Hi cũng không muốn ở cùng hắn, chủ động dời đề tài, cũng dời đi trọng tâm của chính mình. Hắn quay trở về mở vali, lấy máy tính ra đi đến trước bàn làm việc, “Em đi đi.”
Lâm Hi nhíu mày, ngay sau đó buông ra. Lần trước trong Hoài Thành bọn họ cũng đã ở cùng nhau, cũng không có cái gì khó chịu, hôm nay ở một đêm, hẳn là sẽ không có chuyện gì.
Tưởng Lâm Dữ tiến về phía trước một bước, cô thật cẩn thận từng bước một.
Lâm Hi thuyết phục chính mình, gật đầu, “Tôi đi tắm rửa.”
Lâm Hi mang theo quần áo vào phòng tắm, lại không mang máy sấy.
Các phương tiện khác của khách sạn này đều không tồi, duy chỉ máy sấy bình thường rất giống nhau, Lâm Hi cũng không muốn dùng. Cô tắm rửa xong đầu tóc ướt sũng ra khỏi phòng tắm, gió lạnh thổi quét mà đến. Thành thị phương nam không có hệ thống sưởi cả khu, nhiệt độ máy sưởi điện quá thấp, chênh lệch nhiệt độ giữa phòng tắm và phòng ở rất lớn.
Lâm Hi rùng mình một cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
