Tưởng Lâm Dữ thu liễm nụ cười, nghiêm túc nhìn Lâm Hi chăm chú.
Bọn họ ở tuổi này trịnh trọng thổ lộ, trịnh trọng nói thích, kỳ thật là rất ấu trĩ. Lâm Hi quay đầu đi, vài giây sau, cô lại quay đầu lại.
Tưởng Lâm Dữ còn đang nhìn cô, mắt đen giống như vũ trụ, trên thấu kính ánh sáng nhỏ chuyển động.
Kẹo bông gòn dần dần tan ra, không mộng mị đến vậy.
Lâm Hi kéo khăn quàng cổ lên che đến đôi mắt, chỉ còn đôi mắt to lộ ra bên ngoài. Tưởng Lâm Dữ cúi người tới gần, trong không khí tất cả đều là hơi thở của hắn. Có mùi ngọt của kẹo bông gòn còn có mùi vị thuốc lá, Lâm Hi nắm chặt ngón tay. Muốn ngồi sang đối diện, Tưởng Lâm Dữ giơ tay để tay lên trên tấm kính phía sau cô, gần trong gang tấc.
Tưởng Lâm Dữ nghiêng đầu, cách khăn quàng cổ hôn đến trên môi Lâm Hi.
Trong nháy mắt tim Lâm Hi ngừng đập, cái này so với hôn trực tiếp còn kích thích hơn. Cô ngơ ngẩn nhìn Tưởng Lâm Dữ, Tưởng Lâm Dữ hôn xong ngồi lại. Cảm xúc trong mắt bị tròng mắt kính che lấp, hắn ngồi thẳng tắp.
“Chúc mừng năm mới!”
Vừa đúng lúc 12 giờ, kim đồng hồ chỉ vào đúng số 0, chỗ cao nhất thành thị phía xa xa lập loè ánh đèn. Lâm Hi gắt gao nắm chặt khăn quàng cổ, nhấp môi dưới, giống như còn sót lại hương vi ngọt kẹo bông gòn. Cô nhanh chóng nhấp môi, giương mắt nhìn Tưởng Lâm Dữ.
“Tôi muốn chơi ngựa gỗ xoay tròn.” Cô bởi vì khẩn trương, giọng nói có chút ngứa, lời nói này ra miệng âm điệu có chút kỳ quái, cô lập tức điều chỉnh lại giải thích, “Tôi cảm thấy cái kia hẳn là rất thú vị.”
Tưởng Lâm Dữ nghiêng người, giống như nghiêm túc nhìn cô, mắt hắn vừa sâu vừa đen lại chuyên chú. Nhìn trong chốc lát, nụ cười nở rộ ra, chậm rãi lan xuống chỗ sâu trong đáy mắt của hắn, “Được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)