Mái tóc dài của Lâm Hi lười biếng tán loạn, trên khuôn mặt xinh đẹp không có một gợn sóng, đôi mắt trong veo không nhiễm một hạt bụi.
Tưởng Lâm Dữ nắm lấy tay cô, mắt đen thâm thúy nhìn chăm chú vào Lâm Hi, “Tưởng Lâm Dữ, 30 tuổi —— em chờ tôi trong chốc lát, tôi đi một lấy một ít đồ.”
Tưởng Lâm Dữ liền xoay người đi, đầu cũng không quay lại.
Đầu ngón tay Lâm Hi còn lưu giữ một ít độ ấm, cô dựa lưng vào phía sau quầy bar, Tưởng Lâm Dữ làm gì? Hắn lại muốn làm cái gì?
Tưởng cẩu?
Từ giấy khai sinh cho đến giấy chứng nhận công việc toàn bộ đều ở chỗ này, một số ít bản sao chép, đại khái là đưa bản gốc cho Lâm Hi thì hắn không có biện pháp đi ra ngoài. Lâm Hi giơ tay ấn mi tâm, tính tình nhẫn nại xuống, còn có một phần báo cáo kiểm tra sức khoẻ cùng với xét nghiệm ADN.
Lâm Hi nhìn xét nghiệm ADN lâm vào trầm mặc, Tưởng Lâm Dữ người này đã cẩn thận tới một trình độ nhất định. Ngày hôm qua Tưởng Lâm Dữ nói sớm biết cô không phải thân sinh, tối hôm qua Lâm Hi cho rằng hắn biết được chính là từ chỗ Lâm Hạo Dương. Lâm Hi nhanh chóng suy luận, nếu Tưởng Lâm Dữ là từ chỗ Lâm Hạo Dương biết thì sẽ không áy náy.
Một tầng phía dưới là toàn bộ tài sản của hắn, chứng khoán cổ phiếu bất động sản, lấp tràn đầy một thùng.
Tưởng Lâm Dữ đang khoe giàu?
Lâm Hi mở WeChat khi còn làm việc ở Thượng Dữ lên, mở ra nhìn thấy tin nhắn từ Tưởng Lâm Dữ, có hơn 50 tin.
Là từ khi cô trở về Yến Thành bắt đầu từ ngày đó rồi, Lâm Hi không có trả lời cũng không có xem tin nhắn trên WeChat này. Cô xem từng tin nhắn một, tin nhắn mới nhất là bốn giờ sáng, đến từ Tưởng Lâm Dữ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)