“Lưu manh bình thường?” Lâm Hi như suy tư điều gì, “Là chưa từng làm chuyện buôn bán người?”
“Hiện tại vẫn chưa tìm ra án cũ, hắn có thu nhập ổn định.Tìm thấy người trong huyện của Chu Thành, cách Lễ Huyện nơi sinh sống của Giản Siêu hơn một trăm km, bởi vì mặt tiền của cửa hàng có vấn đề cùng hàng xóm đánh nhau, chém người khác bị thương, điều tra ra bởi tư liệu so sánh khi đi vào trại tạm giam.” Lâm Hạo Dương nhíu mày, “Còn có rất nhiều chỗ không khớp, buổi tối anh đi qua sẽ biết.”
Lễ huyện là nơi Lâm Hi sinh hoạt từ nhỏ, huyện dưới Chu Thành.
Lâm Hi hoảng hốt, “Sao lại là một người?”
Lâm Hạo Dương dừng xe, giơ tay vuốt tóc Lâm Hi, “Anh là anh trai em, cảm tạ cái gì, không phải người xa lạ.”
Lâm Hi nhấp môi dưới, bọn họ đã tới cửa tiệm lẩu. Lâm Hi nắm chặt góc áo khoác Lâm Hạo Dương, nhưng rất nhanh liền buông ra, mở cửa xe đi xuống. Có một loại xúc động, muốn đi Chu Thành xem ác mộng của cô trông như thế nào.
Ác mộng hơn hai mươi năm, làm cô sợ hãi hơn hai mươi năm.
Lâm Hạo Dương đi tới đỡ Lâm Hi, trở tay đóng cửa xe, “Giản Long Phi sẽ tham gia vào phiên tòa tháng hai, xác định, không có gì bất ngờ xảy ra là mười năm, lần này anh đi qua sẽ tâm sự với đôi vợ chồng kia.”
Lâm Hi lấy nạng của mình ra, “Nếu anh nhìn thấy người lừa bán em, lấy một bức ảnh của hắn, em muốn nhìn một chút.”
“Em muốn đi sao?” Trước đó Lâm Hạo Dương không có đề cập qua vấn đề này, hắn không muốn để Lâm Hi chịu thương tổn lần thứ hai, sau khi nhà bọn họ tìm được Lâm Dương Hi về, không có ai lại để cho cô tham dự chuyện này. Nhưng khi hắn vừa mới nhìn thấy trong mắt Lâm Hi có một chút giãy giụa. Có một số chuyện, không đối mặt vĩnh viễn không qua được.
Lâm Hi lắc đầu, “Không đi, em còn có công việc, công việc gần đây của em rất bận, em không thể phân thân.”
Lâm Hi không có chút do dự nào cự tuyệt, cô đối với Chu Thành nơi đó có nỗi sợ hãi thâm nhập xương tủy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


