Không đúng, ngày 11 tháng 11, ban đầu rõ ràng là lễ Quang Côn, là dành cho những người độc thân.
Bọn họ hai người độc thân trải qua ngày lễ độc thân, dường như cũng rất hợp với tình hình.
“Anh thì sao?” Lâm Hi mở miệng, thanh âm cô rất nhẹ, cũng không có lực độ gì.
Tưởng Lâm Dữ hoàn toàn thu lại nụ cười, ánh mắt trầm tĩnh, hắn chăm chú nhìn Lâm Hi, tiếng nói trầm chậm từng câu chữ rõ ràng, “Tôi hy vọng đây là một ngày Lễ Tình Nhân.”
“Trước kia là tôi trì độn, bỏ lỡ rất nhiều ngày Lễ Tình Nhân cùng em ở bên nhau.” Tưởng Lâm Dữ ôm bó hoa hồng champagne đang nở rộ, ghim cài áo sơ mi của hắn đã bị nới lỏng, đang treo hờ hững trên áo sơ mi màu đen, hầu kết hắn lăn lộn một chút, khàn khàn nói, “Mỗi một sự kiện mà giữa chúng ta bỏ lỡ, quãng đời còn lại, tôi bù đắp từng cái một.”
Đêm nay Lâm Hi uống rượu, khả năng là uống nhiều, tâm cô rất loạn, trong nháy mắt nhảy đặc biệt hoảng loạn. Cô nhìn Tưởng Lâm Dữ ước chừng một phút, lướt qua Tưởng Lâm Dữ đi xuống bậc thang.
“Tôi không thể ôm bó hoa này.” Không phải Lâm Hi ra vẻ nhu nhược, hiện tại một chân của cô không thể dùng sức, tay chống nạng để đi lại ôm một bó hoa lớn như vậy cơ thể sẽ bị đẩy ra ngoài, “Anh cầm nó trước.”
Lâm Hi nhận hoa?
Khóe môi Tưởng Lâm Dữ khẽ nhếch lên, rất nhanh hạ xuống lại. Hắn vẫn duy trì bình tĩnh trên mặt, giơ tay đẩy gọng mắt kính. Đi theo phía sau Lâm Hi, bước xuống bậc thang, mở cửa xe, “Lên xe, mang em đi đến một nơi.”
“Không phải đưa tôi về nhà sao?” Lâm Hi giương mắt, trái tim thình thịch nhảy, có vài phần bất an, Tưởng Lâm Dữ còn có hành động không tưởng gì? “Tưởng tổng.”
Cánh tay dài của Tưởng Lâm Dữ để trên trần xe, ngón tay gõ xuống, quay đầu mắt đen nhìn Lâm Hi chăm chú, tiếng nói trầm thấp thong thả mê hoặc, “Hiện tại em muốn về nhà?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)