Lâm Hi đặc biệt muốn vặn mở đầu hắn nhìn xem bên trong là gì.
Sáng sớm ánh nắng mặt trời xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào, toàn bộ nội thất trong nhà bị chiếu thành ánh sáng vàng. Tưởng Lâm Dữ nhiệt liệt ôm hoa hồng đỏ đứng ở ánh mặt trời, hắn lớn lên thật sự rất đẹp. Tóc mái màu đen che ở trước trán, lông mi dưới mắt đen dày đào hoa sâu không thấy đáy, sống mũi cao thẳng đeo mắt kính thoạt nhìn có vài phần cấm dục lạnh lùng.
Chỉ là thực chán ghét.
Lâm Hi nhíu mày.
“Buổi sáng ngày hôm qua tôi gặp mặt Chu Minh Nghiên là hy vọng cô ta về sau không đến làm phiền em, cô ta về sau cũng sẽ lại không đến làm phiền em.” Tưởng Lâm Dữ tiếng nói trầm thấp, hắn tạm dừng một lát nói, “Em không cần nghĩ nhiều.”
Lâm Hi còn nhìn hắn, trong ánh mắt không có bất luận cảm xúc gì.
“Em.” Tưởng Lâm Dữ đưa hoa ra phía trước, nhìn chằm chằm Lâm Hi, hầu kết hoạt động tiếng nói khàn khàn, “Thích hoa không?”
Lâm Hi còn không có động, tóc dài xõa trên vai, có một ít hỗn độn, nhưng mặt càng nhỏ. Mặc áo thun ngủ màu hồng nhạt, đi trên một đôi dép lê màu hồng nhạt. Tưởng Lâm Dữ lần đầu tiên thấy cô trong bộ dạng như vậy, trắng trẻo mũm mĩm như hài tử, không có giống như trong quá khứ giỏi giang không chút cẩu thả, vì thế trong chốc lát hắn nhìn cô nhiều hơn.
“Tặng cho em.”
Lâm Hi dứt khoát đóng cửa phòng lại, đem Tưởng Lâm Dữ nhốt ngoài cửa cô hít sâu, “Tưởng Lâm Dữ, anh lại làm phiền tôi, tôi báo cảnh sát.”
“Bữa sáng với hoa để trước cửa, 9 giờ tôi phải bay, đi một chuyến đến Berlin, bên hợp tác có xảy ra ít vấn đề.” Tưởng Lâm Dữ nhìn cửa khóa chặt nhíu mày, thư kí Trần ra cái chủ ý ngu xuẩn gì! Thư kí Giản không thích hoa, cô đối với loại đồ dùng không thực tế này cũng không có hứng thú, “Không thích hoa thì để ở cửa, nhân viên thu dọn lát nữa tới đây sẽ thu dọn.”
Im lặng hồi lâu, Lâm Hi cho rằng hắn đã đi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
