“Nếu tôi chỉ để ý em?” Tưởng Lâm Dữ nắm chặt tay Lâm Hi, ngay sau đó hướng trên người Lâm Hi dịch mấy tấc, hắn rất muốn ôm lấy cô điên cuồng hôn môi.
Nói với cô, hắn rất nhớ cô.
Nhưng hắn khắc chế cảm xúc, trước sau không có động, khắc chế làm mắt đào hoa của hắn hơi hơi phiếm hồng, “Em từ đầu tới cuối cũng chưa tin tưởng tôi, em cũng không có làm tôi tham dự vào cuộc đời của em.”
“Anh từ đầu tới cuối cũng chưa làm tôi tin tưởng anh.” Lâm Hi nhếch môi, nhình thẳng vào mắt Tưởng Lâm Dữ, “Tôi nên tin tưởng anh như thế nào?”
Thời gian im lặng, bọn họ giằng co.
Mất đi mới bắt đầu hối tiếc không kịp, chìa khóa của mười đồng tiền tam tài, hắn xứng mấy cái?
Từ khi cô bắt đầu tiếp nhận thân phận Lâm Hi, cô quyết định một lần nữa bắt đầu.
“Chúng ta một lần nữa bắt đầu, tôi một lần nữa làm em tin tưởng tôi. Nhân sinh chúng ta không có một sự kiện bị cắt bỏ, tất cả quá khứ sẽ không mất đi, nhưng có thể hồi sinh.”
Cô cùng Tưởng Lâm Dữ là từ thung lũng đi tới, khi đó bọn họ cho nhau dựa vào. Tưởng Lâm Dữ uống quá nhiều cho cô cùng nhau dựa vào, cô cảm thấy thế giới chỉ có hai người bọn họ, bọn họ có thể cho nhau dựa vào.
Sau lại dần dần thay đổi.
Cô bởi vì thích lo được lo mất, Tưởng Lâm Dữ vĩnh viễn đều như vậy. Bọn họ ở bên nhau 5 năm, hắn không có nói qua một câu thích. Suốt 5 năm, cũng không phải năm ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)

Mất chương 36 Đứt đoạn như này đọc nản quá
@Bích An dạ để mình báo nhà đăng kiểm tra và chỉnh sửa ạ