Tưởng Lâm Dữ chạy vòng quanh tiểu khu chạy đến bốn vòng, như cũ không thấy được Lâm Hi, biệt thự Lâm gia nhiều loại hoa vây quanh, độc chiếm vị trí tốt nhất. Tổng cộng ba tầng, tường ngoài màu trắng.
“Sớm, Tưởng tổng.”
Tưởng Lâm Dữ mặt vô biểu cảm quay đầu lại nhìn thấy Lâm Hạo Dương, hắn dừng lại bước chân, “Sớm.”
“Biệt thự Dương Hồ của các người bị lũ lụt rồi? Sao anh lại chuyển tới đây?”
“Gần công ty.” Tưởng Lâm Dữ tiếng nói nhàn nhạt, lướt qua Lâm Hạo Dương nhìn vào bên trong, 7 giờ rưỡi cô nên rời giường.
“Vậy anh tiếp tục chạy đi, tôi đi công ty.” Lâm Hạo Dương mang kính râm đeo lên, xoay người muốn đi.
“Sao sáng tinh mơ A Dữ lại ở chỗ này?” Lâm Thế vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Tưởng Lâm Dữ, Tưởng Lâm Dữ một thân trang phục thể thao, tuyệt đối không phải tới cửa bái phỏng.
Tưởng Lâm Dữ đeo lại mắt kính, “Cháu vừa mới dọn tới nội thành, gần công ty, Lâm thúc buổi sáng tốt lành.”
“Như vậy à, dọn lại đây cũng khá tốt, cũng gần chúng ta, buổi tối tới nhà ăn cơm.”
“Vâng.” Tưởng Lâm Dữ nghiêng người tránh đường, “Cảm ơn thúc thúc.”
“Tôi đây đi trước.” Lâm Thế lên trên xe, ô tô màu đen lái đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


