Hơn nữa, hành vi của chị họ ở trong mơ cũng không giống như được cử đi du học. Mà nơi đây chỉ là một huyện nhỏ bình thường thuộc một thành phố nhỏ miền Trung, cách biên giới rất xa, chị họ cũng không thể nào trốn ra ngoài được.
Triệu Vĩnh Mai cũng từng nghe thanh niên trí thức vùng ven biển kể có người bơi qua biển sang bờ bên kia, sống thì sống sót nhưng phần lớn là vùi xác giữa biển khơi mênh mông. Nhưng đó là những chuyện rất xa vời đối với Triệu Vĩnh Mai.
Cô không nghĩ chị họ sẽ ra nước ngoài bằng cách đó, chị họ không phải người chịu được khổ cực, càng không phải người gan dạ đến mức dùng mạng sống để đánh cược. Cô Dượng chỉ có duy nhất một cô con gái, Dượng lại là kỹ sư trong nhà máy cơ khí, Cô là kế toán trong nhà máy thực phẩm, lương của hai người rất cao, lại đặc biệt cưng chiều chị họ nên bình thường chị họ có chút tính tiểu thư.
Mối quan hệ giữa Triệu Vĩnh Mai hiện tại và chị họ tuy không thể nói là vô cùng thân thiết nhưng cũng khá tốt đẹp. Mỗi năm khi ngoài đồng có vụ thu hoạch hoặc gà trong nhà đẻ trứng, cô luôn mang biếu Cô Dượng một ít.
Những lúc như vậy Triệu Vĩnh Mai cũng khó tránh khỏi việc ngủ lại nhà Cô Dượng một đêm, cộng thêm trước đây cô và chị họ học cùng trường cấp ba, chỉ có điều chị họ học trên cô một khóa. Về một số chuyện của chị họ ở trường, Triệu Vĩnh Mai cũng có nghe loáng thoáng.
Theo cô thấy, chuyện duy nhất khiến chị họ khổ sở hiện giờ chẳng qua chỉ là một nam sinh mà chị ta thích đã có đối tượng với cô gái khác, chỉ có thế thôi.
Vậy thì chị họ làm sao có thể biến thành bộ dạng như trong mơ được chứ? Cứ như thể bị ma nhập vậy! Triệu Vĩnh Mai thực sự nghĩ không thông, càng cảm thấy giấc mơ này chắc là giả thôi.
Chuyện ra nước ngoài quá đỗi xa vời, mà chị họ còn đi tận Mỹ, trong khi chị họ thậm chí ngay cả tiếng Anh cũng không nói nổi hai câu.
Triệu Vĩnh Mai một lần nữa đưa ra phán đoán trong lòng: giấc mơ này nhất định là giả, nó có quá nhiều điểm phi lý.
Tuy nhiên cô vẫn ghi nhớ giấc mơ này vào lòng, bất kể trong mơ xảy ra chuyện gì, điều quan trọng nhất vẫn là sống tốt những ngày tháng hiện tại.
Giấc mơ tuy ngắn ngủi và đau khổ nhưng cũng không cần phải chìm đắm trong đó.
Dẫu vậy, để chứng minh giấc mơ này chắc chắn là giả, Triệu Vĩnh Mai quyết định đến nhà máy nơi Dượng làm việc để xem ông ấy có người đồ đệ nào tên là Chu Hoàn hay không.
Cô hy vọng là không có, hy vọng giấc mơ nực cười này chỉ là giả.
Trời nhanh chóng hửng sáng, Triệu Vĩnh Mai đã thu xếp xong tâm trạng. Bất kể giấc mộng kia là thật hay giả, chỉ cần đến chỗ dượng một chuyến là sẽ rõ ngay.
Nếu hiện tại chỗ Dượng chưa có người đồ đệ nào tên là Chu Hoàn, vậy thì cứ đợi thêm một thời gian nữa rồi xem sao. Đến tận khi chị họ kết hôn, nếu chồng chị ta không phải tên Chu Hoàn, điều đó sẽ chứng minh giấc mơ này chỉ là một ảo mộng hão huyền.
Triệu Vĩnh Mai rời giường mặc quần áo, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền đi đến bếp bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Mọi người trong nhà lần lượt thức dậy, thấy cô đang nấu cháo đều giật mình kinh ngạc.
Thậm chí chị hai Triệu Vĩnh Lan còn nhịn không được mà hỏi một câu: “Vĩnh Mai, sao hôm nay em dậy sớm thế? Có chuyện gì xảy ra à?”
Phải biết rằng Triệu Vĩnh Mai và anh trai Triệu Vĩnh Diên chính là đại diện cho hội "ngủ được ăn được" trong nhà. Một người thì mỗi tối cứ chạm lưng xuống gối là ngủ, sáng ra nếu người nhà không thúc giục năm lần bảy lượt thì tuyệt đối không tỉnh. Một người thì đúng là cái "thùng cơm", một bữa ăn bằng cả ba cô em gái cộng lại.
Triệu Vĩnh Mai từ nhỏ đã ham ngủ, việc này người nhà cũng quen rồi. Hôm nay thấy cô dậy sớm như vậy, ngược lại mọi người cảm thấy thật là hiếm có.
Ngay cả mẹ cô, bà Tiền Ngọc Quyên cũng không nhịn được mà nói: “Vĩnh Mai, có phải con không khỏe, mất ngủ nên mới dậy sớm thế này không?”
Bà vừa dứt lời, Triệu Vĩnh Mai chưa kịp trả lời thì chị cả Triệu Vĩnh Liên đã lập tức tiếp lời: “Vĩnh Mai nếu đã mất ngủ thì sáng nay cứ xin nghỉ nửa buổi ở nhà mà nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Em út của Triệu Vĩnh Mai là Triệu Vĩnh Sơn liền la toáng lên: “Sao chị cả có thể thiên vị như vậy? Em dậy sớm thì chị mắng em một trận, bảo em chắc chắn định ra ngoài nghịch ngợm nên mới dậy sớm. Sao chị ba dậy sớm thì lại nghĩ là chị ấy mất ngủ chứ?”
Triệu Vĩnh Liên đáp: “Thế em nói xem, em dậy sớm có phải để ra ngoài gây gổ nghịch ngợm không? Vả lại, thường ngày chị ba em ngủ say như thế nào, cả nhà mình thức dậy gây động tĩnh lớn thế cũng không làm chị ấy tỉnh được. Hôm nay thì hay rồi, chưa đến bảy giờ sáng đã dậy, rõ ràng là chị ba em mất ngủ mà.”
Anh cả Triệu Vĩnh Diên cũng nói: “Đúng đấy, chị ba em xưa nay ngủ là phải đủ mười tiếng. Nếu ngủ không đủ, cả ngày hôm đó nó sẽ xị mặt ra không vui đâu. Cho nên Vĩnh Liên nói đúng đấy, thà để Vĩnh Mai ở nhà nghỉ ngơi còn hơn để nó khó chịu cả ngày, nghỉ cho đủ rồi chiều lại vui vẻ ra đồng làm việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










