Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Làm Mẹ Kế Trong Niên Đại Văn Nữa Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Tần Khung nghe Triệu Vĩnh Mai ví von thì không nhịn được mà bật cười.

Cười xong anh mới nói: "Được rồi, để không phải làm kẻ khờ, vậy cô cũng giúp tôi một việc đi."

Hơn nữa Tần Khung hiện giờ đã đến cắm bản rồi, những tin tức liên quan đến thanh niên trí thức mà cô kể cũng chẳng phải chuyện gì quá khó nghe ngóng. Cứ để Tần Khung ở đây vài tháng, không nói là rõ mồn một thì cũng biết được bảy tám phần.

Triệu Vĩnh Mai nghĩ vậy nên cũng nói thẳng ra như thế.

Tần Khung lại không đồng tình với cách nói của cô: "Có lẽ cô thấy những thông tin này chẳng phải thứ gì quý giá, nhưng với tôi thì lại rất quan trọng, đáng giá hơn một lọ cao tì bà nhiều.

Giờ tôi đơn thương độc mã đến đại đội cắm bản, nói một câu lạ nước lạ cái cũng không quá lời. Tôi biết trong đại đội dù là bà con địa phương hay thanh niên trí thức cắm bản thì mọi người đều không phải người xấu. Nhưng sự chung sống giữa người với người, ngoài việc xem tính cách có hợp nhau không, còn xem cả những chi tiết nhỏ nhặt.

Ví dụ có một anh bạn gần đây đang nhớ nhà, mà tôi không biết tin đó, lại lôi đồ đạc nhà gửi cho tôi ra sắp xếp trước mặt anh ta, chẳng phải tự dưng làm người ta không vui sao?"

Triệu Vĩnh Mai hiểu cách nói của anh nhưng cô không quá tán thành: "Theo cách nói của anh thì anh ta nhớ nhà cứ nhớ nhà đi chứ, sao lại vì nhà anh gửi đồ cho mình mà không vui? Tôi nói này, nếu thực sự có người vì chuyện này mà tỏ thái độ không tốt với anh thì anh cũng dùng thái độ không tốt đối đãi lại. Loại người đó hẹp hòi quá, chẳng lẽ vì anh ta nhớ nhà mà người khác không được nhắc đến cha mẹ mình trước mặt anh ta à?"

Triệu Vĩnh Mai càng nói càng bực, cô đứng dậy chống nạnh bảo Tần Khung: "Tần Khung, dù tôi biết anh chỉ đang ví dụ thôi chứ không phải thực sự gặp loại người đáng ghét đó. Nhưng tôi vẫn phải nói, nếu anh thực sự gặp hạng người như thế thì nghìn vạn lần đừng chịu nhục.

Nếu ai nói xỏ xiên anh thì anh cứ xỏ xiên lại. Nếu ai lấn tới thì anh cũng đừng khách sáo với người đó, cứ trực tiếp đi tìm Đại đội trưởng, chính là chú Mãn Thương đã đón các anh ở ga tàu ấy, chú ấy làm việc công bằng lắm."

Tần Khung cười nói: "Tôi thấy cô lợi hại thế này, còn tưởng cô sẽ bảo nếu đối phương lấn tới, nam nhi đại trượng phu thì lúc cần ra tay là phải ra tay chứ."

Triệu Vĩnh Mai lắc đầu: "Tất nhiên không được trực tiếp động tay động chân rồi, khoan hãy nói chúng ta phải làm người văn minh, cứ cho là anh đánh người ta thật đi, không những phải bồi thường tiền thuốc men, vạn nhất bị người ta ăn vạ thì anh đúng là đen đủi rồi.

Tất nhiên, đôi khi uy hiếp bằng vũ lực cũng là một cách, nhưng phải chú ý nặng nhẹ, nghìn vạn lần không được vì một phút bốc đồng mà làm hại bản thân. Hơn nữa, rõ ràng Đại đội trưởng có thể chủ trì công đạo, hà tất phải tự mình ra tay."

Tần Khung tán thành cách nói của Triệu Vĩnh Mai, gật đầu rồi lại nói: "Thế nếu đối phương không phải hẹp hòi, mà là trong nhà xảy ra biến cố, ví dụ như cha mẹ qua đời chẳng hạn. Tình huống đó, nếu tôi biết trước hoàn cảnh của người ta thì chẳng phải cũng tránh được việc nói những lời làm người ta đau lòng sao? Còn nữa, nếu tôi muốn nhờ ai đó giúp đỡ, biết trước sở thích của họ chẳng phải cũng có ích sao?"

Triệu Vĩnh Mai gật đầu, cũng đúng, ai mà chẳng có lúc phải nhờ vả người khác. Tần Khung là người mới, không thân thiết với ai, rất có thể cậu cầu xin người ta cũng chẳng giúp. Nhưng nếu biết sở thích của họ rồi dựa vào đó mà lân la làm quen thì biết đâu người ta lại sẵn lòng giúp đỡ.

Tuy nhiên cô vẫn nhắc nhở: "Vậy nếu anh đã thấy mấy thứ đó của anh đổi lấy tin tức về đám thanh niên trí thức là xứng đáng, thì tôi sẽ kể hết những gì tôi biết cho anh. Nhưng tôi cũng phải nói trước, những gì tôi kể đều là hiểu biết và cách nhìn chủ quan của cá nhân tôi. Thêm nữa là tôi và các nam thanh niên trí thức chung sống cũng bình thường thôi, cùng lắm coi là bạn bè thông thường, còn lâu mới tới mức bạn thân.

Đa số tin tức về các nam thanh niên trí thức là do tôi nghe từ các bạn nữ kể lại, coi như tin vịt cấp hai thôi, vả lại một người khi đối diện với người khác giới và người cùng giới thì tính cách biểu hiện ra chưa chắc đã nhất quán, nên anh cứ nghe như nghe chuyện vui thôi, cụ thể đối phương là người thế nào thì vẫn phải tự mình cảm nhận."

Tần Khung chậm rãi nói: "Vậy thì tôi lại càng muốn nghe hơn, vì có những người trước mặt người khác giới luôn biểu hiện ra cái dáng vẻ mà họ cho là lý tưởng nhất, được yêu thích nhất."

Lời này của anh làm Triệu Vĩnh Mai nhất thời chưa hiểu lắm: "Là thế sao?"

Tần Khung khẳng định chắc nịch: "Là thế đấy, cô còn nhỏ, cô không hiểu đâu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc