Ngoài ra, Chu Hoàn còn nhắc đến một chi tiết nhỏ: Nhà máy cơ khí nơi Dượng làm việc đã đóng cửa trước khi con của chị họ mười sáu tuổi. Trong mơ, Chu Hoàn còn nói với Triệu Vĩnh Mai: "Nhà máy của gia đình chúng ta."
Triệu Vĩnh Mai không thể tưởng tượng nổi cảnh nhà máy cơ khí bị phá sản, đó là một trong những xưởng lớn nhất huyện, chuyện gì đã xảy ra mới khiến nó sụp đổ? Cô càng không thể tưởng tượng được cảnh Chu Hoàn có nhà máy riêng của chính mình.
Bây giờ ngẫm kỹ lại nội dung giấc mơ, so với những rối rắm tình cảm với Chu Hoàn hay đứa con riêng Chu Vũ An, có nhiều điều quan trọng hơn đáng để lưu tâm. Ví dụ như cả Chu Hoàn và Chu Vũ An đều thấy việc mua nhà không phải chuyện khó khăn. Dù cô không biết "nhà thương mại" họ nói là loại nhà gì, nhưng qua lời họ, nó còn tốt hơn cả căn nhà Cô Dượng đang ở.
Và câu nói quan trọng nhất: Chu Vũ An nếu không học cấp ba mà thi vào trung cấp chuyên nghiệp thì giờ đã được phân phối công việc rồi.
Nhưng hiện tại, một người dù học trung cấp, cấp ba hay đại học, cơ hội có việc làm sau khi tốt nghiệp là cực kỳ hiếm hoi. Các nhà máy hay cơ quan nếu thiếu người sẽ ưu tiên con em trong đơn vị, mà đơn vị thiếu người thì ít vô cùng. Cách duy nhất để có việc là "tiếp quản" vị trí của cha mẹ hoặc người thân.
Giống như Nghiêm Úy Mẫn là con một nên được ưu tiên không phải đi thanh niên xung phong, nhưng tốt nghiệp xong cũng vẫn thất nghiệp. Cô Dượng đã tính cho chị họ tiếp quản vị trí kế toán của Cô tại nhà máy thực phẩm.
Thế nhưng, khi con của chị họ lớn lên, công việc không còn là cha truyền con nối mà là do trường học phân phối. Học trung cấp chuyên nghiệp thì được phân phối theo ngành học. Nhưng cấp ba thì không có chuyên ngành, chỉ chia văn - lý. Vậy mà con của chị họ lại chọn học cấp ba, điều đó chẳng phải chứng tỏ sau khi học xong cấp ba còn có lựa chọn khác, như là học Đại học, rồi dựa vào chuyên ngành Đại học để được phân phối công tác sao?
Nói cách khác, vào thời điểm đó, Đại học cũng có thể thi được. Thời điểm đó, kỳ thi Đại học mà Triệu Vĩnh Mai và bao học sinh tốt nghiệp cấp ba hằng mong ước cuối cùng đã khôi phục.
Cô không biết bao giờ chuyện đó mới xảy ra, nhưng với cô, chỉ cần nó sẽ xảy ra là đã có niềm hy vọng.
Kết hợp với các sự kiện khác như chị họ ra nước ngoài, nhà máy quốc doanh đóng cửa, Chu Hoàn mở xưởng tư nhân... tất cả đều chỉ ra một điều: hơn mười năm nữa, cuộc sống sẽ thay đổi vô cùng lớn, một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Chu Hoàn còn nhắc đến việc mua nhà thương mại gần cơ quan của cô, nghĩa là lúc đó Triệu Vĩnh Mai đã có một công việc chính thức. Với cô hiện tại, việc có được công tác là cực khó, cô tốt nghiệp cấp ba nhưng không có vị trí để tiếp quản, huyện cũng chẳng có đơn vị nào tuyển người. Cô vốn định ở lại đại đội làm giáo viên tiểu học, dạy lũ trẻ kiếm điểm công là đủ rồi.
Nhưng nếu cô đã có vị trí ở cơ quan riêng, liệu có phải cô cũng đã học Đại học và được phân phối công tác?
Triệu Vĩnh Mai không biết điều gì đã xảy ra, nhưng cô biết việc quan trọng nhất lúc này là phải ôn tập thật tốt để chờ đợi ngày thi Đại học khôi phục. Có thể còn xa, cũng có thể rất gần, nhưng cô quyết định sẽ chờ đợi nó với thái độ chuyên chú nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)