Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Làm Mẹ Kế Trong Niên Đại Văn Nữa Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Nhưng Triệu Vĩnh Mai không cho rằng anh ta làm vậy chỉ đơn thuần là vì lòng tốt. Tuy cô không cố ý dò hỏi tình hình của Dượng ở nhà máy, nhưng bình thường chỉ cần nghe Cô Dượng tán gẫu vài câu, cô cũng biết tay nghề của Dượng thuộc hàng giỏi nhất toàn xưởng.

Bởi vì Dượng chỉ có mỗi chị họ là đứa con duy nhất, nên bình thường không chỉ quan tâm đến mấy anh chị em Triệu Vĩnh Mai, mà ba người đồ đệ trước đó ông ấy cũng đối xử thân thiết như con đẻ.

Đã có ba người đồ đệ đi trước như vậy, Chu Hoàn là người mới, nếu muốn được Dượng tin cậy và gần gũi như họ thì thực sự phải bỏ ra không ít tâm tư.

Một bình nước đường đỏ như thế này không hề quý giá, nhưng nếu Dượng biết được, ông ấy sẽ chỉ thấy người đồ đệ mình mới nhận thật nhiệt tình và chu đáo. Khi mối quan hệ từ công việc chuyển sang tình cảm cá nhân, Dượng tự nhiên sẽ coi trọng người đồ đệ này hơn.

Dù sao người trong nhà máy đều biết, hai người anh trai của Dượng Nghiêm Dục Anh đều đã hy sinh, chị dâu cả dắt theo các cháu tái giá tận thủ đô, chị dâu thứ dắt con về quê ngoại ở tỉnh Thiểm Tây. Ở địa phương này chỉ có mấy đứa cháu bên nhà vợ là thân cận nhất.

Triệu Vĩnh Mai nghĩ, có lẽ chính nhờ thái độ tỉ mỉ, chu đáo như thế này mà Chu Hoàn đã khiến Cô Dượng có cảm tình, để rồi cuối cùng chị họ mới gả cho anh ta.

Từ giấc mơ có thể thấy, ngay cả khi chị họ bỏ chồng con đi, Chu Hoàn vẫn luôn tôn kính Dượng như người thầy và chăm sóc Cô rất chu đáo.

Tính cách như Chu Hoàn, nếu chỉ dừng lại ở quan hệ thầy trò thì cũng là một giai thoại về tình nghĩa thầy trò sâu nặng.

Nhưng trớ trêu thay anh ta lại kết hôn với chị họ và trớ trêu thay chị họ lại chọn từ bỏ tất cả người thân để ra nước ngoài.

Triệu Vĩnh Mai cũng không còn sức để nghĩ ngợi thêm, cô dắt Vĩnh Sơn ra hiệu sách Tân Hoa mua sách xong là đi thẳng về nhà.

Khi về đến nhà, mọi người đang dùng bữa trưa. Vừa thấy dáng vẻ của cô, ai nấy đều giật mình: Sao ra ngoài một chuyến mà lại tiều tụy đến mức này?

Mẹ Triệu Vĩnh Mai sốt sắng sờ trán cô, thấy không nóng thì hơi thở phào nhưng lại vội vàng hỏi: "Vĩnh Mai, con sao thế này? Đau ở đâu à? Sao sắc mặt lại kém thế?"

Triệu Vĩnh Mai không tiện giải thích kỹ, chỉ ậm ừ: "Mẹ, hôm nay con đi bộ hơi mệt, con muốn lên giường nằm một lát."

"Được được, con mau đi nằm đi, mẹ chưng cho con bát trứng."

Triệu Vĩnh Mai lên giường, cởi áo ngoài rồi chui vào chăn. Mẹ cô cẩn thận tém chăn cho con gái, sau đó quay xuống bếp, vừa nhóm lửa chưng trứng vừa gọi con trai út lại.

Vĩnh Sơn đi tới thấy trong nồi đang nấu trứng thì hớn hở: "Mẹ, trưa nay nhà mình ăn trứng chưng ạ!"

"Chỉ biết có ăn thôi."

Mẹ Triệu Vĩnh Mai liếc nó một cái: "Trứng này là dành riêng cho chị ba con đang mệt đấy."

Nói xong bà lại hỏi: "Vĩnh Sơn, chị con bị làm sao? Sáng lúc đi thì tinh thần hơi kém chút thôi, trông như thiếu ngủ. Sao giờ đi huyện một chuyến về lại thành ra thế này?"

Triệu Vĩnh Sơn cũng không biết rõ, chỉ đành nói thật: "Mẹ, con cũng không biết nữa. Rõ ràng lúc đi đường chị ba trông vẫn tỉnh táo lắm, dọc đường còn dạy con nhận mặt chữ nữa cơ. Sau đó bọn con còn gặp chú Mãn Thương đi đón thanh niên trí thức ở ga tàu huyện, cũng đứng lại nói chuyện một lúc. Nói xong chia tay chú Mãn Thương cái là sắc mặt chị ba bắt đầu xấu đi, mặt trắng bệch ra, trông chẳng vui vẻ gì, cứ lầm lầm lì lì, lông mày cau chặt lại, chẳng thèm nói với con câu nào."

Nó cố nhớ lại chuyện sáng nay: "Sau đó lên huyện, vì bà nội có gửi đồ cho Cô Dượng nên chị ba thấy không khỏe đã không ghé nhà Cô mà qua thẳng nhà máy đưa đồ cho Dượng. Rồi bọn con đi hiệu sách mua sách xong là về luôn."

Mẹ Triệu Vĩnh Mai nghe thấy lạ, hỏi: "Chỉ có thế thôi à?"

Vĩnh Sơn gật đầu: "Chỉ thế thôi ạ, mẹ thật đấy, mẹ phải tin con."

Xong nó sực nhớ ra một chuyện: "À đúng rồi mẹ, ở nhà máy của Dượng, bọn con gặp một người đồ đệ mới của Dượng. Anh ta thấy chị ba không khỏe nên lấy bình nước đựng đầy nước đường đỏ cho chị ba uống, còn bảo lúc nào qua nhà Cô thì đưa trả bình cho Dượng cũng được. Nhưng dọc đường về con bảo chị ba uống đi mà chị không uống, thế là con uống hết sạch chỗ nước đường đó rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc