Triệu Vĩnh Mai nghe xong cũng lập tức bật cười: "Xem ra người thông minh nhất nhà mình là mẹ rồi. Chị hai lo lắng cho em út nhất, chị ấy cũng là người trọng sĩ diện nhất, giờ chị ấy đột nhiên nhận ra đứa em mình cưng nhất có khi vài năm nữa sẽ lớn lên thành kiểu đàn ông mà chị ấy coi thường nhất, chẳng phải là phải trị nó một trận ra trò sao? Ngoài chị hai ra, mấy anh chị em mình còn lại đây, hễ nghĩ đến cảnh đợi Vĩnh Sơn hơn hai mươi tuổi muốn tìm đối tượng kết hôn, nó sẽ bị các cô gái khác chê bai y hệt như cách chị hai chê mấy người xem mắt kia, là cũng sốt ruột muốn dạy dỗ nó ngay."
Chị cả Vĩnh Liên cũng cười: "Chính là cái lý này đấy. Còn một điểm nữa, bình thường chị em mình mà quản em út một chút là nó xót hết cả ruột, ngay cả trước mặt cha mẹ và bà nội thì nó cũng luôn bao che cho thằng bé. Giờ nó để tâm vào việc giáo dục thằng út cũng xem ra vừa tốt cho thằng bé, vừa khiến nó có việc để làm, không đến mức cứ vì chuyện xem mắt không thuận lợi mà đụng tí là nổ tung."
Triệu Vĩnh Mai dắt em trai cùng lên huyện.
Chị hai nói không sai, em út bây giờ cũng chẳng còn nhỏ nữa, không yêu cầu nó phải gan dạ đến mức nào, nhưng ít nhất con đường từ thôn lên huyện nó phải có cái gan để tự đi một mình.
Thế là suốt quãng đường này, Triệu Vĩnh Mai vừa đi vừa dắt em trai, tận tình dạy nó nhận đường.
Hễ đi đến chỗ nào dễ nhận biết, cô đều nhắc em trai ghi nhớ. Mỗi khi đi qua một ngôi làng, cô cũng dạy nó nhớ tên.
Em trai của Triệu Vĩnh Mai là Triệu Vĩnh Sơn tuy hay lười biếng, nhưng thực chất lại là một đứa trẻ rất biết nhìn người. Nó biết với tính cách của chị ba, giờ chị đã dạy dỗ tỉ mỉ thế này thì khi về nhất định sẽ kiểm tra nên cũng nghiêm túc đi theo học hỏi từng chút một.
Triệu Vĩnh Mai thấy nó học hành khá nghiêm túc thì trong lòng có chút hài lòng.
Triệu Vĩnh Mai tĩnh tâm lắng nghe một lúc nhưng chẳng nghe thấy gì. Tuy nhiên, cô không hề nghi ngờ việc em trai nghe nhầm. Cậu em út nhà cô nếu nói có sở trường gì nổi bật thì chính là tai thính mắt tinh, thính lực và thị lực đặc biệt tốt.
Dẫu vậy, cô vẫn nhịn không được hỏi một câu: "Vĩnh Sơn, em nghe thấy tiếng máy cày, mà còn nghe ra được đó là tiếng máy cày của đại đội mình sao?"
Triệu Vĩnh Sơn vô cùng tự tin đáp: "Tất nhiên rồi, tiếng máy cày của đại đội mình đặc trưng lắm."
Triệu Vĩnh Mai lại hỏi: "Nhưng quanh đây đâu chỉ có mỗi đại đội mình, tiếng máy cày của các đại đội khác em đã nghe bao giờ đâu, sao biết nó khác với máy cày nhà mình?"
Vĩnh Sơn nói: "Khác chứ chị. Tiếng máy cày của hai đại đội bên cạnh em cũng nghe ra được. Chị nghe kỹ mà xem, chúng không giống nhau đâu. Còn những cái em chưa nghe bao giờ, em chỉ cần nghe một lần là biết ngay cái tiếng này mình chưa từng được nghe."
Triệu Vĩnh Mai thấy nó nói nghiêm túc như vậy thì cũng không phải không tin, chỉ thầm nghĩ trong lòng: Thằng nhóc này tai thính quá thể, tiếng máy cày mà cũng phân biệt được khác nhau sao?
Hai người tiếp tục đi về phía trước, tiếng máy cày càng lúc càng rõ rệt.
Lúc này, Triệu Vĩnh Sơn kiễng chân cố sức nhìn về phía trước, rồi đột nhiên vỗ mạnh vào tay Triệu Vĩnh Mai: "Chị, chị nhìn kìa, đó chẳng phải chú Mãn Thương đại đội trưởng sao! Em đã bảo là tiếng máy cày đội mình mà, quả nhiên không nghe lầm."
Triệu Vĩnh Mai nhìn kỹ, đúng là chú Mãn Thương đại đội trưởng đang lái máy cày đi tới. Trên máy cày còn chở thêm bốn năm người nữa.
Triệu Vĩnh Sơn vốn tính nhát, nếu trên máy cày chỉ có mỗi chú Mãn Thương người quen thì không sao. Nhưng giờ thấy ngoài chú ra còn có mấy người lạ mặt, nó lập tức nép sau lưng Triệu Vĩnh Mai.
Nó túm áo chị ba, thì thầm hỏi: "Chị ba, chị bảo chú Mãn Thương chở ai thế? Chẳng lẽ là người thân trên thành phố về chơi à?"
Triệu Vĩnh Mai lắc đầu: "Chắc chắn không phải. Chú Mãn Thương không phải hạng người dùng máy cày của đại đội để chở người thân mình đâu. Em nhìn cách ăn mặc của họ kìa, người mặc dày người mặc mỏng, người thì diện đồ tinh tươm người thì bình thường. Lại có cả nam lẫn nữ, lớn nhỏ khác nhau nhưng đều tầm mười sáu đến mười tám tuổi. Nhìn kỹ diện mạo họ đi, chẳng có nét nào giống nhau cả, chứng tỏ họ không phải người một nhà, thậm chí đến họ hàng cũng không phải."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







