“Mẹ, mẹ thật sự không thể trả lại căn nhà của bà ngoại cho mẹ ruột của con sao?”
Một cậu thiếu niên tầm mười lăm mười sáu tuổi, đang trong thời kỳ vỡ giọng, dùng vẻ mặt đáng thương hỏi.
“Đó là căn nhà Dượng của mẹ để lại cho mẹ, là lúc lâm chung ông ấy đã đích thân dặn dò trước mặt tất cả người thân bạn bè. Ông ấy nói chỉ cần sau khi ông ấy mất, mẹ chăm sóc tốt cho Cô của mẹ, lo liệu hậu sự chu toàn cho bà ấy thì sẽ để lại nhà cho mẹ. Tại sao mẹ phải đưa cho Nghiêm Úy Mẫn?”
Triệu Vĩnh Mai nghe thấy chính mình nói với giọng đầy phẫn nộ: “Vũ An, từ sau khi ông ngoại con mất, mọi chuyện trong cuộc sống của bà ngoại con, cũng tức là Cô của mẹ, đều do một tay mẹ lo liệu.
Từ việc nhỏ như ăn uống vệ sinh đến việc lớn như ốm đau nằm viện, có việc gì mà mẹ làm không tốt?
Bà ấy bệnh mẹ đưa đi bệnh viện, ở nhà buồn chán mẹ đưa đi du lịch. Trong nhà hằng ngày rau dưa hoa quả đều chuẩn bị đầy đủ, thậm chí vì bà ấy không yên tâm về con, mẹ đã thường xuyên đón con sang đây, nhờ đó mới dần có tình cảm với cha của con. Đến sau này bà ấy bị liệt, mẹ lại càng ngày đêm lo lắng, chăm sóc không rời.
Mẹ đã tận tâm tận lực như thế, hoàn toàn không thẹn với tình nghĩa cô - cháu, càng không thẹn với lời ủy thác lúc lâm chung của Dượng mẹ. Căn nhà Dượng của mẹ để lại cho mẹ là lời hứa của ông ấy dành cho mẹ, là thứ mà mẹ xứng đáng được nhận, mẹ không thẹn với lương tâm!”
“Nhưng mà... nhưng đó là nhà của ông bà ngoại, là nơi mẹ ruột con lớn lên từ nhỏ, là nhà của ông bà ngoại con mà. Mẹ, con biết căn nhà này ông ngoại để lại cho mẹ, nhưng giờ mẹ ruột của con đã trở về lại chẳng có nơi nào để về...”
“Cô ta không có nơi để về là do mẹ gây ra sao? Năm xưa Nghiêm Úy Mẫn đã lựa chọn ra đi, một đi là biệt vô âm tín, đến cả lúc cha mẹ cô ta qua đời cũng không về. Chẳng lẽ chỉ vì cô ta là con gái của họ, là mẹ ruột của con nên mẹ buộc phải trả lại nhà à?”
“Nhưng mẹ ơi, căn nhà có quan trọng đến thế không? Nhà mình đâu có thiếu căn nhà này đâu. Mẹ, con hứa với mẹ, đợi con đi học rồi đi làm, con nhất định sẽ mua cho mẹ một căn nhà mới, một căn không đủ thì mua hai căn, ba căn.”
Triệu Vĩnh Mai không muốn nghe những lời đó, dứt khoát đáp lời không chút nể tình: “Chu Vũ An, từ năm con mười tuổi mẹ đã gả cho cha con, đến nay đã sáu năm rồi, mẹ đối xử với con thế nào lòng con tự biết. Cứ cho là không nói đến năm - sáu năm làm mẹ kế chăm sóc con, thì tính từ năm con bốn tuổi khi Nghiêm Úy Mẫn ra nước ngoài, mẹ đã chăm sóc con với tư cách là Dì, chẳng lẽ tình nghĩa đó không bằng một chút cái gọi là “công ơn sinh thành” của cô ta sao?”
“Mẹ, mẹ biết không phải như vậy mà. Trong lòng con luôn coi mẹ là mẹ ruột, nhưng giờ bà ấy đã về rồi, đến lấy một chỗ dung thân cũng không có. Hơn nữa tinh thần bà ấy cũng không tốt, bà ấy đã hối hận rồi, chỉ muốn được trở về căn nhà mình lớn lên từ nhỏ. Nếu nguyện vọng này không thành, con sợ bà ấy sẽ nghĩ quẩn mất.”
“Cho nên thì sao? Cho nên mẹ phải đem nhà của mình tặng cho cô ta? Chu Vũ An, giống như con nói đấy, đây là nhà của ông bà ngoại con, là nhà của cha mẹ Nghiêm Úy Mẫn. Nhưng tại sao con không động não suy nghĩ? Tại sao cha ruột cô ta thà để lại nhà cho một đứa cháu gái bên vợ như mẹ, chứ nhất quyết không để lại cho con gái ruột? Cô ta đã làm những gì, chẳng lẽ con thật sự không biết sao?”
Một tiếng quát giận dữ truyền vào từ ngoài cửa. Tiếp theo là tiếng đẩy cửa phòng đầy phẫn nộ.
“Em đang nói gì với con thế?” Một người đàn ông hỏi.
“Tôi nói gì à? Tôi chỉ đang thảo luận với Vũ An về vấn đề di sản của ông bà ngoại nó, cũng chính là Cô Dượng tôi, chính xác hơn là vấn đề bất động sản.”
“Nó là một đứa trẻ, em nói với nó những chuyện này làm gì?”
“Trẻ con? Nhà ai mà đứa trẻ lại trực tiếp tìm đến mẹ kế, bảo mẹ kế đem nhà của mình trả lại cho mẹ ruột nó không!”
Người đàn ông ngăn nàng lại: “Vĩnh Mai, đừng nói những lời đó trước mặt con cái.”
“Tại sao không nói? Tôi càng phải nói! Lúc Dượng tôi mất, Cô tôi cũng bệnh nặng một trận rồi sức khỏe ngày càng giảm sút, là ai đã dốc hết tiền tiết kiệm ra chữa trị cho bà ấy?
Là tôi! Nói cho anh hay, nếu không phải vì Nghiêm Úy Mẫn lấy hết tiền chữa bệnh của Dượng và toàn bộ tích cóp trong nhà để đi nước ngoài, thì biết đâu Dượng đã sống thêm được một thời gian, ít nhất lúc lâm chung cũng không phải gánh một đống nợ.
Sau khi dượng mất, Cô lâm bệnh tốn kém lại nợ thêm một khoản nữa. Đống nợ đó đều là tôi và Cô tôi từng bước trả hết. Chúng ta chưa bàn đến công sức, tình cảm và thời gian tôi chăm sóc bà ấy, chỉ tính riêng tiền bạc thôi, số tiền tôi bỏ ra trả nợ nếu tính cả vốn lẫn lãi thì dù không mua nổi cả căn nhà cũng mua được hơn nửa rồi. Vậy mà trong mắt con trai anh, tôi chỉ là kẻ gặp may. Mẹ ruột nó đi nước ngoài sung sướng, còn tôi: đứa cháu gái bên ngoại này không chỉ ngồi mát ăn bát vàng được căn nhà mà còn được cả người chồng tốt như anh nữa cơ đấy.”
“Vĩnh Mai, em biết Vũ An không phải có ý đó, em đừng xuyên tạc lời nó, càng không nên nói những điều này trước mặt trẻ con.”
“Trẻ con? Mười sáu tuổi rồi mà vẫn còn là trẻ con sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










