Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Gian Trong Tay, Theo Chồng Làm Quân Tẩu Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Hắc Bạch Vô Thường nhìn cô gái nhỏ thay đổi thái độ, thiếu chút nữa kinh ngạc đến rớt cả cằm xuống đất.

Còn Lý phu nhân thì sao? Bà mất tập trung vì chưa có đứa cháu nào thân thiết với bà đến vậy.

Nhưng khi bà hoàn hồn lại, bà giận dữ muốn rút tay mình ra khỏi tay cô.

"Thật hỗn láo! Mau buông ra, con biết cái gì chứ? Tuổi còn nhỏ mà đã học đòi hư vinh."

Này, Lý Mộng Kỳ không thể nhịn được nữa rồi.

Bà là ai chứ? Lại dùng cái tư cách người lớn tuổi để dạy dỗ tôi như thế này.

Hơn nữa, cô đã nói sai chỗ nào, rõ ràng đây là cuộc sống của bà, tại sao lại bắt tôi phải sống thay bà?

Cho dù chồng tương lai của bà có thành công đến đâu thì đó cũng không phải là người mà tôi thích.

Tại sao tôi phải lấy một người mà bản thân không hề yêu chứ?

Hai Lý Mộng Kỳ, một già một trẻ cứ thế giằng co, cô gái nhỏ kia để không bị hất ra, hai chân quấn chặt lấy eo Lý phu nhân.

Ngay cả miệng cũng không hề rảnh rỗi, có thể cắn tai thì cắn tai, có thể cắn tay thì cắn tay.

Nhưng Lý Mộng Kỳ không hề ngờ rằng, cắn thì cắn, vậy mà lại có thể cắn đứt được.

Có chút giống như đồ ăn, vừa đưa vào miệng đã tan ra ngay lập tức.

Cô chép chép miệng nhưng chẳng cảm nhận được mùi vị gì cả.

Hắc Bạch Vô Thường nhìn thấy hai người đánh nhau không thể tách rời, trong lòng cũng vô cùng sốt ruột.

Bất kể họ có thể phân định thắng thua hay không thì cô gái nhỏ bên dưới kia cũng không thể chờ đợi được nữa rồi.

Bất đắc dĩ, đành phải gửi tín hiệu về địa phủ để xin chỉ thị.

Lý phu nhân được hưởng cuộc sống sung sướng cả một đời, những người tiếp xúc với bà đều là phu nhân, danh viện hoặc tiểu thư nhà giàu có.

Ngay cả việc nhà, ngoài mười mấy năm đầu sau khi kết hôn, sau này đều có người chuyên lo liệu.

Vì vậy, bản thân bà vốn dĩ không có chút sức lực nào, lại còn bị mất tiên cơ.

Hắc Bạch Vô Thường không phải là không muốn tiến lên để ngăn cản nhưng ánh sáng công đức trên người bà lão không phải là thứ mà họ có thể tùy tiện chạm vào.

Điều khiến cho hai người quyết định báo cáo sự việc này lên là ánh sáng công đức kia lại không hề gây hại cho Lý Mộng Kỳ.

Đây vẫn là trong trường hợp Lý Mộng Kỳ đang làm hại Lý phu nhân, nhưng ánh sáng công đức vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Đây đâu phải là chuyện mà hai tiểu quỷ nhỏ bé như họ có thể tự mình giải quyết được.

Ngay khi hồn phách của Lý phu nhân trở nên trong suốt hơn, cả người già lẫn người trẻ đều bị khống chế.

Hắc Bạch Vô Thường vội vàng cúi đầu chào vị vừa mới đến: "Kính chào phán quan đại nhân."

Phán quan cau mày, nhìn tình hình hiện tại trước mắt.

Ánh mắt sắc bén liếc nhìn Hắc Bạch Vô Thường: "Xem các ngươi làm ra chuyện tốt đẹp gì kìa."

Không cần phải giải thích thêm, trước đó khi truyền tín hiệu thì đã nói rõ mọi chuyện rồi.

Phán quan không hề vội vàng quyết định điều gì, ngược lại nhanh chóng bấm đốt ngón tay tính toán.

Chỉ một lát sau, ngón tay của vị phán quan dừng lại.

Phán quan như không có chuyện gì xảy ra, giấu tay ra phía sau lưng.

Lý Mộng Kỳ từ lúc bị khống chế, tròng mắt đã bắt đầu chuyển động một cách nhanh chóng.

Đặc biệt là khi nghe Hắc Bạch Vô Thường gọi to thân phận của người vừa đến, những suy nghĩ nhỏ nhặt trong lòng cô càng nhanh chóng vận hành hơn nữa.

Những hành vi nhỏ nhặt này đều không thể lọt qua đôi mắt của phán quan.

Trong thâm tâm phán quan, chuyện này hoàn toàn không đáng để tâm.

Phải, nếu cô không chết thì tại sao lại bắt cô đến nơi này?

Phán quan thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn Hắc Vô Thường, tiếp tục nói với Lý Mộng Kỳ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc