Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đinh Thủ Thường là kế toán lâu năm, tay gảy bàn tính nhanh như chớp, chẳng mấy chốc, không chỉ tính xong nhà Thẩm Lão Nhị, tiện thể cũng tính luôn lương thực nhà Thẩm Lão Tam, Thẩm Lão Thất, cái nào nên trừ thì trừ, cái nào nên bù thì bù, rõ ràng rành mạch.
Thẩm Mạt Nhi lấy từ trong giỏ tre ra một cái túi vải bố vá chằng vá đụp, Chu Bồi Quân thấy cô có vẻ yếu ớt, liền giúp cô đổ lương thực vào túi.
Vài cân gạo không nhiều lắm được đổ xuống dưới cùng, những bắp ngô vừa phơi khô đợt trước được chất lên trên, còn khoai tây thì đổ thẳng vào giỏ tre.
Lương thực nhìn thì không nhiều nhưng nếu chỉ có hai người ăn thì thực ra đã không ít, tính theo khẩu phần đầu người, có khi còn nhiều hơn một chút so với hầu hết các gia đình khác.
Nhìn cái túi căng phồng, Thẩm Mạt Nhi hài lòng cười.
So với tâm trạng vui vẻ của Thẩm Mạt Nhi thì Tào Mai nhìn lương thực nhà mình vào túi người khác, đau lòng như thể bị cắt mất một miếng thịt trên người vậy.
Sắc mặt Thẩm Linh Linh và Thẩm Kiến Thiết cũng không mấy dễ coi, Thẩm Linh Linh đánh giá Thẩm Mạt Nhi một cái, không hiểu sao lại thấy cô em họ này trước giờ không mấy nổi bật hôm nay có vẻ khác lạ ở chỗ nào đó.
Nhưng Thẩm Linh Linh cũng không để ý lắm, cô ta biết tính của chú bảy và Thẩm Mạt Nhi, chắc là vì nhà hết lương thực, thực sự bị dồn đến đường cùng rồi, nếu không thì làm sao họ dám lên tiếng?
"Con không biết tình hình, không biết nhà chú hết lương thực." Thẩm Linh Linh cố kìm nén cảm xúc, nhẹ nhàng nói: "Đều là người một nhà, sau này có khó khăn gì thì cứ đến nhà nói, có chuyện gì chúng ta tự bàn bạc giải quyết, không cần làm phiền mọi người."
Việc đã đến nước này, dù sao lương thực cũng đã trả hết, Thẩm Linh Linh không ngại nói những lời hoa mỹ hơn một chút.
Quả nhiên, nghe cô ta nói vậy, sắc mặt Chu Bồi Quân, Đinh Thủ Thường đều dịu đi nhiều.
Thẩm Linh Linh đang có chút đắc ý thì xung quanh bỗng im bặt, ngay sau đó cô ta nghe thấy: "Thẩm Lão Thất, ông nói gì cơ, ông… ông… ông… ông muốn đổi nhà với mấy đứa cháu trai sao?!"
Cái gì cơ?!
Thẩm Linh Linh nghi ngờ mình bị ảo giác, không thể tin được mà quay đầu nhìn về phía Thẩm Thiệu Nguyên đang đứng, lẩm bẩm: "Anh hai, em có nghe nhầm không?"
Thẩm Kiến Thiết cũng ngơ ngác: "Sao anh lại nghe nói chú bảy muốn đổi nhà?"
Thẩm Mạt Nhi dời cái túi và giỏ tre sang một bên, tránh chắn mất người phía sau. Dọn dẹp xong xuôi, cô mới nói: "Hai người không nghe nhầm đâu, nhà em định đổi nhà với hai người. Ngôi nhà em đang ở bây giờ, ngói vỡ rất nhiều, trời nắng thì còn đỡ, hễ mưa là nhà em như động phủ Thủy Liêm vậy, không thể ở được. Vừa rồi chị không phải còn nói có khó khăn gì thì cứ nói với các anh chị sao, khó khăn lớn nhất của nhà em hiện giờ chính là cái này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)