Những thanh niên trí thức cũng hòa vào đám đông, Trịnh Gia Dân cười ha hả nói: "Hay là tối nay chúng ta cũng nấu một bữa cơm tẻ đi, bụng tôi đã lâu lắm rồi không biết no là gì."
Không ít thanh niên trí thức đều lộ ra vẻ động lòng, Trương Chí Cường cau mày: "Đến lúc đó chưa kịp đến đợt chia lương thực mới mà lương thực đã hết thì phải làm sao, uống gió Tây Bắc à, hay là giống như Thẩm Mạt Nhi mà anh nói, lương thực cạn kiệt, ngất xỉu ngoài đồng?"
Trịnh Gia Dân: "... Không được thì thôi, anh lôi Thẩm Mạt Nhi vào làm gì, lời anh nói thật khó nghe."
Trương Chí Cường: "Tôi nói sự thật." Nói rồi còn liếc nhìn Phó Minh Trạch một cái.
Trương Chí Cường là nhóm đầu tiên xuống nông thôn, đến sớm hơn cả Phó Minh Trạch, Trịnh Gia Dân, là "Điểm trưởng" của điểm Tri Thanh.
Điểm trưởng tuy rằng không phải là quan chức chính thức gì nhưng Trương Chí Cường vẫn rất coi trọng.
Có nhiều thanh niên trí thức như vậy, tại sao đội lại chọn anh ta làm điểm trưởng, chẳng phải vì anh ta ưu tú sao? Trương Chí Cường tự cho mình là tốt, cảm thấy mình là một thanh niên ưu tú nhưng trong lòng lại âm thầm kiêng dè Phó Minh Trạch.
Phó Minh Trạch có học vấn tốt, tướng mạo tốt, lại còn là người Thủ Đô, tuy rằng bình thường ít nói nhưng những thanh niên trí thức khác đều rất phục anh, cảm thấy anh hiểu biết rộng, đặc biệt là mấy cô thanh niên trí thức, cơ bản là Phó Minh Trạch nói gì thì họ đều ủng hộ vô điều kiện, điều này khiến Trương Chí Cường cảm thấy kiêng dè, không ưa.
Trương Chí Cường liếc nhìn bộ quần áo chằng chịt miếng vá trên người Phó Minh Trạch, trong lòng thầm nghĩ người Thủ Đô thì thế nào, còn chẳng phải nghèo đến nỗi không có nổi một bộ quần áo tử tế sao? Nghĩ vậy, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, không hiểu vì sao.
Phó Minh Trạch căn bản không để ý đến ánh mắt của Trương Chí Cường.
Anh nghe thấy cuộc đối thoại của Trịnh Gia Dân và Trương Chí Cường, chỉ là trong lòng lại nghĩ mấy ngày nay có thể tìm lý do gì để xin nghỉ phép đi huyện ăn một bữa ngon.
Điểm Tri Thanh đông người, anh chưa bao giờ để đồ đạc ở điểm Tri Thanh, cách một thời gian lại chạy đến huyện một chuyến để ăn ngon, tần suất cũng không quá cao, dù sao thì những thanh niên trí thức đều ở chung với nhau, một chút động tĩnh gì cũng có người để ý.
Phó Minh Trạch không khỏi nhớ đến đêm trước khi xuống nông thôn, ông nội ân cần dặn dò anh: "Người ta đều nói nghèo không lộ tướng, giàu không lộ cốt, ông thấy bây giờ lộ giàu thì đúng là không được, lộ nghèo thì có thể rêu rao, con đến nông thôn, cứ coi mình là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, nghèo túng cơ cực là được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
