Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày 22 tháng 4, trời âm u như phủ một lớp tro mỏng lên bầu trời. Tô Dao đến quán nước sớm mười phút. Cô chọn chỗ ngồi gần tường, lưng hướng về trong, mắt quan sát toàn bộ không gian quán. Động tác nhỏ, nhưng lại là thói quen sinh tồn cô luyện ra từ kiếp trước.
Cô gọi một ly trà nhài, rút sổ ghi chép đặt lên bàn như đang đọc bài. Tâm trí cô thì hoàn toàn tỉnh táo, đề phòng bất cứ thứ gì lạ thường.
Mười giờ kém ba phút, Trần Vũ đến. Cậu ta mặc sơ mi kẻ xanh, gương mặt thư sinh, ánh mắt tránh né như đang không biết mở lời từ đâu. Cậu đặt balô xuống ghế đối diện, rút điện thoại ra như một cái cớ tránh giao tiếp.
"Cậu tìm tớ vì nhóm bạn ký túc đúng không?" Tô Dao lên tiếng trước, giọng điềm tĩnh.
Trần Vũ ngước lên, hơi bối rối. "Ờ… ừm. Tớ nghe mấy bạn nói, cậu có vẻ hơi… kỳ gần đây. Tích trữ đủ thứ, đi hỏi mấy vấn đề lạ lùng. Họ nói cậu có vấn đề."
Tô Dao không ngạc nhiên. Thế giới vẫn yên ổn thì những người chuẩn bị cho biến cố luôn bị coi là bất thường.
"Họ nói gì nữa?"
Trần Vũ ngập ngừng. "Tớ không chắc… nhưng hình như có người báo cho phòng bảo vệ trường. Sợ cậu gây chuyện hay… buôn bán trái phép gì đó."
Tô Dao khẽ cười. "Tớ mua mì gói với pin dự phòng, họ cũng nghi là buôn lậu?"
"Tớ không có ý đó." Trần Vũ vội vàng xua tay. "Thật ra tớ chỉ… thấy lạ. Với cả, dạo này tớ cũng mơ mấy giấc kỳ lạ. Về… bệnh viện vỡ trận, phố biến thành biển máu, người hóa điên. Như phim tận thế ấy."
Tim Tô Dao khựng lại nửa nhịp.
Không phải ai cũng có cảm ứng như vậy. Dù chưa thức tỉnh, nhưng nếu Trần Vũ đã cảm được, có thể cậu ta là người mang gen biến dị tiềm tàng. Kiếp trước, rất nhiều người như thế bị bỏ lỡ – chỉ vì không ai nhận ra sớm.
"Cậu muốn gì?" cô hỏi thẳng.
Trần Vũ nuốt nước bọt. "Tớ không biết. Chỉ là… nếu thật sự có chuyện xảy ra… tớ không muốn chết như một thằng ngu. Cậu hình như biết gì đó. Cậu có thể… chia sẻ với tớ không?"
Tô Dao nhìn thẳng vào mắt cậu ta. Ánh nhìn không còn là ánh mắt của một nữ sinh bình thường. Là ánh mắt của người từng thấy tận thế.
"Nếu cậu phản bội, hoặc kể lại những gì tớ nói hôm nay – cậu sẽ là người đầu tiên chết. Tớ nói nghiêm túc."
Cô rút tờ giấy nhỏ từ sổ, ghi vội:
Mua lương thực khô càng nhiều càng tốt.
Tích trữ thuốc và nước.
Tránh xa trung tâm thành phố.
Nếu có thể, luyện tập chạy, leo, bơi.
"Nếu tin, làm theo. Nếu không, quên đi. Đừng bao giờ nhắc lại chuyện hôm nay."
Trần Vũ cầm tờ giấy bằng hai tay, hơi run. Nhưng mắt sáng lên. Trong đó không chỉ có sợ hãi – mà còn có tia sáng gọi là hy vọng.
"Cảm ơn… Cảm ơn cậu."
Cô đứng dậy. "Đừng cảm ơn. Chỉ cần đừng phản lại."
Rời quán nước, Tô Dao đi thẳng đến hiệu thuốc lớn ở đầu phố. Cô đã quyết định không giấu nữa – sẽ tích trữ thêm một đợt lớn, lần này có cả dụng cụ cấp cứu chuyên dụng, như nẹp tay, túi y tế di động, kéo phẫu thuật. Những thứ tưởng chừng vô dụng với sinh viên y khoa, nhưng là vũ khí sống còn khi không còn bệnh viện.
Buổi tối, cô quay về căn nhà ở Thanh Phong. Vừa mở cửa, đã thấy một phong thư lạ được nhét qua khe.
Giấy ngả vàng, không đề tên. Mở ra, bên trong chỉ có dòng chữ viết tay:
"Mày cũng đang chuẩn bị, đúng không? Tao cũng thế. Đừng tưởng chỉ mày biết trước. Sẽ gặp nhau sớm thôi. – K"
Tô Dao đọc đến chữ cuối cùng, lòng lạnh đi một nhịp.
Có người khác. Có người biết. Có kẻ… đang theo dõi cô.
Và mọi chuyện, chỉ vừa mới bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






