Chương 13: Mưa Lớn 1
Ngày 25/3, Diệp Phù đi trả chìa khóa nhà kho và gửi cho Lâm Kiềm một tin nhắn khuyên cô ấy sớm trở về Vân Thành sau đó tích trữ hàng hóa.
Trên đường trở về, tìm một chỗ không có camera rồi cất xe vào trong không gian.
Ngày 28, Diệp Phù cảm thấy nhiệt độ không khí giảm xuống, một cơn gió thổi qua, lạnh đến mức nỗi hết cả da gà da vịt, chiều tối, xuất hiện đám mây lớn, đỏ như lửa trên bầu trời, cảm tượng vô cùng tráng lệ.
Không biết tại sao mà càng gần đến những ngày cuối trái tim của Diệp Phù người lại trở nên bình tĩnh.
Không kích động, không sợ hãi, không lo lắng , không hưng phắn, không buồn đau.
Ngày 1 tháng 4, ngày thiên tai tận thế đã đến.
Diệp Phù tắt điện thoại và nằm trên giường, cô khóa trái tất cả các cửa, quyết định không tham gia vào "sự điên cuồng" lần này.
Cô không biết thế giới ở bên ngoài như thế nào, cô không muốn biết cũng không dám biết.
Trong ngôi nhà 3 phòng ngủ một phòng khách trở nên vô cùng trống trải, trong phòng khách chỉ còn một chiếc ghế sofa và một chiếc bàn trà thấp.
Diệp Phù bỏ một bức ảnh gia đình bán inch vào trong đồng hồ bỏ túi và đeo lên cổ, những thứ khác toàn bộ được thu dọn và cất đi. Phòng ngủ của cô chỉ còn lại một chiếc giường, chỉ có nhà bếp là vẫn y nguyên.
Lối thang bộ của khu nhà tập thể thường xuyên phát ra tiếng bước chân ởi lại, Diệp Phù còn nghe thấy tiếng cửa phòng nhà bên cạnh đóng sam lại.
Buoi chiều, Diệp Phù kéo rèm ra để lộ một khe hở, khi nhìn thấy xe cộ ra ra vào vào trong khu chung cư và người hỗn loạn chạy về nhà, ánh mắt của Diệp Phù tối sam, sau đó kéo rèm cửa lại.
Mở điện thoại ra, mọi người đều đang thảo luận về trận "mưa" vô cùng lớn trăm năm mới gặp một lần này, không ít người bắt đầu phàn nàn, có người đang nguyễn rủa trong cơn giận, có người đang cười trên nỗi đau của người khác.
Mọi người có những thái độ khác nhau, trong lòng Diệp Phù không hề dao động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)