Buổi yến tiệc ngày hôm nay An Cửu không đến tham dự.
Ở Sở quốc vốn không có tục lệ ăn sủi cảo, nhưng hiện tại bọn họ ăn cũng thấy khá ngon miệng.
Đặc biệt là Ngũ hoàng tử, thành thật đến mức không thể thành thật hơn.
Điểm duy nhất khiến người ta thấy cạn lời chính là...
"Bọn họ cứ đòi chấm chao để ăn." An Khang nổi trận lôi đình càu nhàu: "Ăn sủi cảo thì phải chấm giấm chứ!" [1]
An Khang còn cố ý xách sang cho bọn họ một vò giấm lâu năm.
An Cửu mỉm cười bất đắc dĩ, nàng cảm thấy trạng thái tinh thần của ca ca mình cũng thật là đặc sắc và thú vị.
Sau khi ăn sủi cảo xong, An Cửu vốn định ở lại chỗ An Khang một đêm, dù sao cũng là ngày Tết, để An Khang thui thủi một mình thì không đành lòng.
Thế nhưng vừa mở cửa ra, hoàng đế cư nhiên lại tìm tới tận nơi.
An Khang hết sức cạn lời, khẽ đảo mắt khinh bỉ:
"Ta buồn ngủ rồi, đi ngủ đây." An Khang xua xua tay rồi lập tức đi vào trong phòng.
An Cửu có chút ngượng ngùng hỏi: "Sao bệ hạ lại tới đây?"
Kỳ thực trong lòng nàng cũng đang rất vui mừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

