“Cố Diễm, tránh ra.” Một giọng nói hơi trầm vang lên. Cố Diễm hừ lạnh một tiếng, vẫn nhìn Tần Phán Phán với vẻ mặt không mấy thiện cảm, tràn đầy vẻ không phục.
Cô bé bên cạnh cũng mang vẻ mặt đầy cảnh giác.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tần Phán Phán, Cố Thâm sững người một chút, nhưng trên mặt thường không có biểu cảm gì. Anh quay sang hỏi Cố Liên Hương: “Bà nội, bà có việc gì không ạ? Ông nội cháu vừa mới nghỉ ngơi.”
Cố Liên Hương nhìn Cố Thâm, thực ra bà rất hài lòng với đứa cháu rể này. Dáng người cao lớn, làm việc giỏi giang, trước đây còn từng rèn luyện trong quân đội.
Chỉ là bây giờ chuyện nhà họ Cố khá nhạy cảm, làm bậc trưởng bối thực ra đều hướng về con cháu nhà mình, Tần Phán Phán có sai đến đâu thì cũng là cháu gái bà.
Cố Liên Hương thở dài một tiếng, bà có thể cảm nhận được sự xa cách của Cố Thâm: “Bà nghe nói hôm nay cháu đã cứu Phán Phán, nên mang chút đồ đến thăm ông nội cháu.”
Cố Thâm đứng ở cửa không nhúc nhích, rõ ràng là không có ý định nhận đồ: “Chỉ là đi ngang qua nhìn thấy thôi, bất kể là ai cháu cũng sẽ cứu.
Đồ thì chúng cháu không nhận đâu, bà về đi ạ.”
Tần Phán Phán quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Cố Thâm đang nhìn mình. Tần Phán Phán bĩu môi, bị một người đàn ông có vóc dáng và khuôn mặt đều hợp gu thẩm mỹ của mình nhìn chằm chằm một cách lạnh nhạt, Tần Phán Phán vẫn có chút hụt hẫng.
Đâu phải do cô tạo nghiệp, nhưng cũng chỉ đành gánh chịu, dù sao cũng mượn thân xác của người ta mà.
Hai người vừa về đến nhà đã thấy trước cửa đặt một cái giỏ, rõ ràng là cái giỏ họ vừa đặt trước cửa nhà họ Cố.
Cố Liên Hương thở dài, ngay sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Tần Phán Phán: “Bảo cháu ăn nói khó nghe cho lắm vào, cháu xem người ta bây giờ không thèm dây dưa gì với chúng ta nữa kìa.”
Tần Phán Phán bĩu môi, chỉ đành lặng lẽ nhặt cái giỏ lên.
Thấy Tần Phán Phán không cãi lại, giọng điệu của Cố Liên Hương cũng dịu đi không ít: “Nhà họ Tần chúng ta nợ người ta rất nhiều. Trước đây bác cả và bố cháu suýt chết đói, đều là nhờ lương thực nhà họ Cố cho.
Làm người không được quên gốc. Còn có một lần bố cháu thấy trong nhà không có đồ ăn, tự mình chạy lên núi, gặp phải sói hoang, là được ông nội Cố của cháu cứu về đấy.
Trước đây mối hôn sự này là do bố cháu một tay thúc đẩy, nếu không phải nhà họ Cố bây giờ sa sút, chúng ta còn là trèo cao người ta đấy!
Cho dù chúng ta muốn từ hôn, cũng không thể nói những lời khó nghe đó, huống hồ bây giờ Cố Thâm còn cứu cháu, sau này... đừng quá tùy hứng nữa.”
Tần Phán Phán gật đầu: “Sau này cháu sẽ không bao giờ nói những lời khó nghe nữa.”
Cố Thâm bưng một bát thuốc bắc bước đến trước giường, ông cụ gầy gò trên giường đang ho sù sụ.
“Khụ khụ khụ, nếu không phải ông sợ cháu ế vợ, thì... khụ khụ khụ, cái con bé đó, ông còn lâu mới thèm để mắt tới!
Trước đây đã nói rõ là mười tám tuổi con bé sẽ về làm dâu, cháu cũng vì đợi nó... khụ khụ khụ... nên mới hai mươi tư tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn.
Cái tuổi này của cháu... muốn tìm vợ cũng khó rồi, ông nội cũng là vì muốn tốt cho cháu, nên mới cắn răng không đồng ý từ hôn.”
Cố Thế Trung vừa ho vừa thở hổn hển nói: “Cái con bé này, so với bố mẹ nó đúng là khác xa một trời một vực. Nếu lớn lên bên cạnh bố mẹ nó, chắc không đến nỗi hư hỏng thế này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
