Khóe môi Cố Thâm thoáng hiện nụ cười, anh nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ trước mặt, giống như một con sói đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.
Tần Phán Phán hoàn toàn không hay biết, cầm bông hoa cài tóc, chỉnh lại quần áo cho Cố Miểu Miểu: “Vậy em về trước đây.”
Cố Thâm quay người đi theo: “Anh đưa em về.”
Nghĩ đến chuyện hôm qua, Tần Phán Phán ngước nhìn lên trời: “Sắp đến giữa trưa rồi, ban ngày chắc không sao đâu.”
Cố Thâm nói với vẻ mặt nghiêm túc đàng hoàng: “Không thể để xảy ra chút sơ suất nào hết, anh đi theo phía sau, sẽ không đến quá gần đâu.”
Cố Thâm ưỡn thẳng lưng: “Anh tay chân nhanh nhẹn, làm việc nhanh, cho nên về sớm.”
Tần Phán Phán không từ chối nữa, hai người một trước một sau bước đi, Tần Phán Phán có thể cảm nhận được ánh mắt của Cố Thâm, hai người quả thực cách nhau một khoảng rất xa, hoàn toàn không giống như đi cùng nhau.
Lúc này trên đường không có ai, mọi người vẫn chưa nghỉ làm.
Lúc sắp đến cửa nhà, đột nhiên có một người xông ra: “Tần Phán Phán.”
Cố Thâm lánh ở cách đó không xa, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hai người, ánh mắt u ám.
Tần Phán Phán nhìn thấy là Cố Khải Minh, liếc gã một cái, hỏi: “Sao? Đến trả tiền à?”
Cố Khải Minh suýt chút nữa bị câu nói này làm cho tức chết: “Phán Phán, cô làm ầm ĩ đủ chưa? Cô mà còn tiếp tục như vậy, tôi thật sự tức giận đấy!”
Tần Phán Phán nhìn gã như nhìn kẻ điên: “Anh tức giận liên quan cái rắm gì đến tôi, tốt nhất là tức chết anh đi tôi càng vui!
Đến lúc đó tôi sẽ ra mộ anh nhảy disco, cười cho thật hả dạ!”
Thính lực của Cố Thâm hơn người, nghe thấy giọng nói lanh lảnh của cô gái nhỏ, trên khuôn mặt lạnh như băng khẽ hiện lên nụ cười.
Cố Khải Minh nhìn chằm chằm Tần Phán Phán, cảm thấy cô dường như vẫn đang hờn dỗi: “Tần Phán Phán, cô nói chuyện khó nghe quá, cô biết đấy, tôi không thích những cô gái cãi lý vô cớ.
Tôi biết dạo này tôi khá thân thiết với Trần Điềm Điềm, nhưng người ta là thanh niên trí thức mới đến chưa lâu, nhiều thứ chưa quen, tôi thân là con trai trưởng thôn không thể chối từ trách nhiệm, đúng không?
Cô xem, đây là hoa hôm nay tôi đặc biệt lên núi hái cho cô, đẹp không?”
Thực ra hoa này có hai phần, Trần Điềm Điềm thích hoa, Cố Khải Minh liền đặc biệt lên núi hái hoa cho cô ta.
Tiện tay hái cho Tần Phán Phán một phần, rất là qua loa.
Tần Phán Phán không nhận, mất kiên nhẫn nói: “Anh thích kiểu người thế nào nói với tôi làm gì?
Trông tôi rảnh rỗi lắm sao? Phải nghe những lời nhảm nhí của anh, chó khôn không cản đường, cút ra!”
Cố Khải Minh lúc này thật sự có chút mất hết kiên nhẫn, Trần Điềm Điềm cũng không khó dỗ dành như vậy, nếu không phải vì muốn lấy lại tờ giấy vay nợ kia, gã thật sự lười để ý đến Tần Phán Phán.
Đợi cô tự làm mình làm mẩy chán chê rồi sẽ đến tìm gã thôi.
Cố Khải Minh dứt khoát không giả vờ nữa, lật bài ngửa: “Cô đưa giấy vay nợ cho tôi, còn làm ầm ĩ nữa tôi thật sự trở mặt đấy!”
Tần Phán Phán chìa tay ra: “Mang đủ đồ đến chưa? Tiền trao cháo múc!”
Cố Khải Minh tức đến mức sắp nghiến nát cả răng, Tần Phán Phán lần này đặc biệt khó đối phó.
Gã kìm nén cảm xúc, đặt bông hoa trong tay vào tay Tần Phán Phán, dịu dàng nói: “Phán Phán, những thứ đó của em đều là cho anh Khải Minh mà, dạo này anh làm em không vui, tùy em đánh tùy em mắng, đừng làm ầm ĩ nữa được không?”
Cố Thâm ở đằng xa nghe thấy những lời này, hai tay nắm chặt, rất muốn xông lên đấm cho Cố Khải Minh một cú, chưa từng thấy người đàn ông nào không biết xấu hổ như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


