“Chuyện này thật sự khó nói, dù sao thì Tần Phán Phán đúng là có cảm giác không phải Cố Khải Minh thì không gả, một chút cũng không biết quý trọng danh tiếng của mình! Một đứa con gái con đứa, ngày nào cũng chạy theo đàn ông, thật không biết xấu hổ!”
Cố Thâm nhíu chặt mày: “Tần Phán Phán đã vạch rõ ranh giới với Cố Khải Minh rồi.”
Mấy bà thím thích hóng hớt nghe thấy giọng của Cố Thâm, kinh ngạc quay đầu lại, trao đổi ánh mắt với nhau, mang vẻ mặt sao cậu ta lại còn bênh vực Tần Phán Phán.
Cố Diễm ở bên cạnh, đương nhiên chú ý tới ánh mắt của người khác, cậu không hiểu anh trai mình bị làm sao nữa.
Cố Diễm: “Anh, sao anh có thể giúp cô ta chứ? Cô ta đã cắm sừng anh, đội nón xanh cho anh đấy.”
Cố Thâm liếc mắt sắc lẹm nhìn Cố Diễm một cái, Cố Diễm lập tức cúi gằm mặt xuống, nhưng trong lòng vẫn âm thầm oán hận Tần Phán Phán.
Cố Khải Minh lục lọi khắp người mới ra được ba đồng, đưa cho Tần Phán Phán: “Chỗ còn lại ngày mai trả cho cô!”
Tần Phán Phán vẻ mặt ghét bỏ nhận lấy tiền: “Anh xem cái dáng vẻ nghèo hèn của anh kìa!”
Cố Khải Minh quả nhiên như bị giẫm phải đuôi, gã ghét nhất là bị người khác coi thường.
Tần Phán Phán trợn trắng mắt: “Sao? Anh không nghèo hèn à? Vậy anh trả hết đồ cho tôi ngay bây giờ đi? Không trả nổi chứ gì?”
Cố Khải Minh tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Đây là cô cho tôi! Trước kia cô nói là muốn tặng tôi!”
Xung quanh lập tức im lặng, ai nấy đều hóng xem hai người cãi nhau.
Tần Phán Phán vung vẩy tờ giấy vay nợ trong tay: “Cái này là do chính tay anh viết đấy? Không dám nhận à? Không trả nổi nên muốn quỵt nợ sao? Đây chính là đứa con trai ngoan mà trưởng thôn Cố dạy dỗ ra đấy à?”
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán, có một người thím của Cố Khải Minh không nhìn nổi nữa: “Tôi nói này Phán Phán, mấy hôm trước cháu còn dịu dàng nhỏ nhẹ với Khải Minh nhà chúng tôi, thế này là sao?
Hai đứa cãi nhau cũng không đến mức này chứ? Đừng để mấy hôm nữa lại làm hòa, để mọi người chê cười cho!”
Cố Liên Hương vẫn luôn không can dự, là vì sợ cháu gái mình một lát nữa lại đổi ý, Nhị Bì Tử thì có thể đánh, còn nhà Cố Khải Minh thì họ lại không tiện nặng lời.
Tần Phán Phán hắng giọng, nghiêm túc nói: “Cháu không có bất kỳ tình cảm nào khác với Cố Khải Minh, hai chúng cháu không có bất kỳ quan hệ gì!
Không đúng, bây giờ là quan hệ chủ nợ, đợi ngày mai anh ta trả hết tiền cho cháu, thì chính là người dưng!
Còn nữa, đừng nhắc chuyện trước kia với cháu nữa, lúc đó mắt cháu bị ghèn che mờ, bây giờ đã lau sạch rồi!”
Cố Khải Minh nghe thấy những lời này, phẫn nộ nói: “Tần Phán Phán, số tiền này tôi sẽ trả cho cô! Từ nay về sau cô đừng có bám lấy tôi nữa!
Cho dù sau này cô có khóc lóc quỳ xuống cầu xin tôi để ý đến cô, tôi cũng sẽ không thèm để ý đến cô đâu!
Còn nữa, nếu cô đã nói là chưa từ hôn với Cố Thâm, vậy tôi muốn xem xem hai người có kết hôn hay không?”
Cố Khải Minh biết Tần Phán Phán không thích Cố Thâm, cố ý nói như vậy để kích động Tần Phán Phán.
Tần Phán Phán ngẩng cao đầu, kiêu ngạo nói: “Cầu xin anh á! Nằm mơ đi!
Tôi khuyên anh mau đi gom tiền đi, đừng đến lúc đó không trả nổi tiền, làm trưởng thôn cũng phải mất mặt theo anh!
Còn chuyện của tôi, liên quan cái rắm gì đến anh!”
Cố Liên Hương rất lo lắng, cháu gái mình bây giờ cứng rắn như vậy, nhỡ đâu hối hận đi cầu xin Cố Khải Minh thì phải làm sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

