Cố Diễm sững sờ tại chỗ, anh trai cậu trước kia chẳng phải cũng tránh người phụ nữ này như tránh tà sao, sao lại còn nói chưa từ hôn, thậm chí còn có cảm giác đang bảo vệ người phụ nữ này.
Tần Phán Phán cũng ngẩn người, không ngờ Cố Thâm lại hùa theo lời cô.
Cố Khải Minh: “Đúng vậy, phải tránh hiềm nghi… Dù sao thì… Cái gì?”
Cố Khải Minh vừa định lên tiếng răn dạy hai người vài câu, lúc này mới phản ứng lại, Cố Thâm thế mà lại nói là chưa từ hôn.
Cố Thâm nói xong câu này, hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng của những người xung quanh, cứ nhìn chằm chằm vào Tần Phán Phán, liền thấy cô gái nhỏ đang há hốc mồm kinh ngạc.
Cố Khải Minh tức giận, Tần Phán Phán luôn miệng nói thích gã, còn nói đã ép Cố Thâm từ hôn với cô rồi, lẽ nào là lừa gã sao?
Cố Khải Minh nắm chặt hai tay, gã thừa nhận lúc ban đầu, gã có tỏ ý lấy lòng Tần Phán Phán.
Dù sao thì hồi nhỏ Cố Thâm luôn coi thường gã, không chơi với gã, tất cả mọi người đều cảm thấy Cố Thâm bản lĩnh hơn gã!
Cho nên gã muốn cướp người phụ nữ của Cố Thâm, để Cố Thâm phải bẽ mặt, huống hồ Tần Phán Phán lại xinh đẹp còn có tiền.
Tần Phán Phán cũng quả thực rất nhanh cắn câu, răm rắp nghe lời gã, thậm chí còn làm ầm ĩ khiến Cố Thâm không xuống đài được.
Chỉ là bây giờ Cố Khải Minh đã có lựa chọn tốt hơn, cho nên mới muốn cắt đứt sạch sẽ với Tần Phán Phán.
Tôi thấy anh đúng là, gầy gò ốm yếu, nhìn cứ như người có bệnh ấy.”
Mấy bà thím xung quanh phì cười: “Trông có vẻ đúng là không được thật, đàn ông ấy à, vẫn phải rắn rỏi một chút! Nếu không thì chán chết!”
“Đúng thế đúng thế! Không làm được việc, lại chẳng có thú vui gì khác! Mang về nhà làm đồ trưng bày à?”
“…”
Cố Khải Minh tức chết đi được, Tần Phán Phán thế mà dám công khai làm gã bẽ mặt, Cố Khải Minh cảm thấy lần này Tần Phán Phán làm hơi quá đáng rồi.
Cha của Cố Khải Minh là trưởng thôn, gã luôn là người sĩ diện.
Gã quyết định rồi, sau này cho dù Tần Phán Phán có khóc lóc cầu xin gã, gã cũng tuyệt đối sẽ không cho Tần Phán Phán bất kỳ cơ hội nào.
Tần Phán Phán nhìn bộ dạng sắp bốc khói của Cố Khải Minh, chậm rãi nói: “Nhưng có bệnh cũng hết cách thôi!
Anh còn nợ tôi nhiều tiền như vậy, đoán chừng trả tiền xong chắc cũng chẳng còn tiền mà chữa bệnh đâu nhỉ!”
Tần Phán Phán vừa nhắc đến chuyện tiền bạc, Cố Khải Minh liền nắm chặt hai tay, toàn thân run rẩy.
Lần này Tần Phán Phán thật sự muốn cạn tình cạn nghĩa sao?
Cố Khải Minh không dám tin.
Cố Thâm thì ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người Tần Phán Phán, như đang suy nghĩ điều gì.
Theo lý mà nói, Tần Phán Phán tuyệt đối không nỡ để Cố Khải Minh phải chịu ấm ức.
Cố Thâm mang theo chút dò xét nhìn chằm chằm Tần Phán Phán, liền thấy Tần Phán Phán lấy ra một mảnh vải trắng.
Đây là tờ giấy vay nợ hôm nọ.
Mặt Cố Khải Minh đen như đít nồi, lên tiếng cảnh cáo: “Tần Phán Phán, cô đừng có quá đáng!”
Tần Phán Phán vừa định lên tiếng, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ đanh đá vang lên.
“Nhị Bì Tử, mày còn dám nói bậy, có tin tao xé xác mày ra không!” Nhị Bì Tử vắt chân lên cổ định bỏ chạy.
Nhưng lại bị bốn anh em chặn đường, Tần Thiên Căn trực tiếp huých Nhị Bì Tử một cái, suýt chút nữa húc ngã Nhị Bì Tử: “Tao nghe nói mày bắt nạt em gái tao?”
Nhị Bì Tử nuốt nước bọt: “Không có… Không có chuyện đó!”
Cố Liên Hương trong tay vẫn còn cầm cái cuốc: “Ai dám bắt nạt cháu gái tôi, tôi liều mạng với kẻ đó!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)