Cố Diễm nhìn chút đồ trên tay Tần Phán Phán, tỏ vẻ không đồng tình nói: “Chỉ có chị là yểu điệu!”
Nói rồi nhận lấy đồ trên tay Tần Phán Phán: “Như vậy chúng ta hòa nhau.”
Tần Phán Phán bật cười, cái này sau này gọi là ngạo kiều đây mà.
Tần Phán Phán đến tiệm cơm quốc doanh mua tám cái bánh bao thịt, bảo nhân viên phục vụ gói riêng ra.
Thái độ của nhân viên phục vụ rất uể oải, Tần Phán Phán hiểu được, dù sao đây cũng là bát cơm sắt.
Không thể không nói bánh bao thịt thời đại này thực sự quá thơm, Tần Phán Phán cầm mà cứ nuốt nước bọt ực ực.
Tần Phán Phán đưa một cái bánh bao thịt khác cho Cố Diễm, Cố Diễm cố nhịn quay đầu đi chỗ khác, hừ một tiếng.
Tần Phán Phán từ từ mở một cái ra tự mình ăn.
Mùi thơm cứ chui tọt vào mũi, Cố Diễm căn bản không kiểm soát được nước bọt của mình, chỉ đành thầm nghĩ đây là một người đàn bà độc ác, chắc chắn không có ý tốt.
Cố Miểu Miểu ăn đầy mỡ quanh miệng, ngoan ngoãn nắm tay Tần Phán Phán, đi theo Tần Phán Phán đến chỗ xe bò. Cố Diễm đặt đồ trên tay Tần Phán Phán lên xe bò, rồi chuẩn bị dẫn em gái đi.
Tần Phán Phán kéo Cố Miểu Miểu lại: “Trời sắp tối rồi, hai đứa trẻ con đi không an toàn đâu, ngồi xe bò về cùng chị đi.”
Cố Diễm không chịu, ngồi xe bò tốn năm xu, cậu không có, trong nhà có tiền đều phải để dành chữa bệnh cho ông nội.
Cậu vốn lén lấy nhân sâm từ nhà ra để đổi thuốc, vì cậu thấy ông nội đã thổ huyết rồi.
Cậu sợ hãi, nhưng anh cả đã áp lực lắm rồi, cậu không biết phải làm sao.
Tần Phán Phán đưa cho ông lão một hào năm xu, lại cho ông lão hai viên kẹo hoa quả.
Tần Phán Phán ngồi xổm trước mặt Cố Miểu Miểu: “Ngồi xe bò về cùng chị nhé.”
Cố Miểu Miểu gật đầu, hôm nay lên huyện thành, một nửa là tự đi, một nửa là anh trai cõng.
Anh trai mệt lắm rồi.
Cố Diễm nhìn thấy em gái, cũng không đành lòng: “Vậy đến làng chị nhớ phải về nhà đấy!”
Tần Phán Phán nhìn Cố Diễm, biết cậu định tự đi bộ về: “Em không sợ chị bắt cóc em gái em sao? Chị không phải người tốt đâu đấy!”
Cố Diễm tức giận, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Phán Phán. Tần Phán Phán nhún vai, tiếp tục khích tướng: “Bớt nói nhảm đi, mau lên xe! Hay là em sợ chị?”
Cố Diễm tức tối lên xe, ngồi ở chỗ cách xa Tần Phán Phán, cứng cổ, bày ra vẻ mặt không phục.
Cố Miểu Miểu ngược lại tỏ ra rất thân thiết với Tần Phán Phán.
Về đến làng trời đã rất tối rồi, Tần Phán Phán không yên tâm, đưa hai đứa trẻ đến tận cửa nhà, sau đó đưa cho Cố Miểu Miểu ba cái bánh bao thịt: “Anh trai và ông nội em mỗi người một cái, hai viên kẹo Đại Bạch Thỏ này là cho em, lén ăn nhé!”
Cố Miểu Miểu ôm bánh bao thịt, thèm chảy nước miếng cất kẹo Đại Bạch Thỏ vào túi, đôi mắt sáng rực, gật đầu thật mạnh.
Cố Diễm bước đến cửa: “Còn lề mề gì nữa?”
Cố Miểu Miểu cười ngọt ngào: “Chị ơi, em không ghét chị nữa đâu!”
Tần Phán Phán: “...”
Hôm nay mua bánh bao thịt tiêu mất hơn một đồng, Tần Phán Phán cảm thấy mình phải nghĩ cách kiếm tiền rồi.
Còn về lý do tại sao lại cho chúng nhiều bánh bao thịt như vậy.
Bởi vì Tần Phán Phán nhớ rất rõ, Cố Thâm sau này khi rời nhà đi xông pha, đã ăn bánh ngô của một gia đình.
Sau này Cố Thâm đã tặng cho gia đình đó một căn biệt thự ở Kinh đô và vài triệu, thậm chí còn đưa con của bà cụ đó ra nước ngoài, sắp xếp đủ đường.
Cố Thâm là một người biết ơn và báo đáp.
Tần Phán Phán cảm thấy mình và loại cặn bã như Cố Khải Minh là không thể nào có quan hệ tốt được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
