"Ở nhà, khi đấu khẩu với cái máy in tiền kia thì Sở Thiên Lê còn ác hơn nhiều, chủ yếu là cô ỷ vào việc Hạ Thời Sâm không dám động tay. Nhưng hễ ra ngoài thì cô lại biết kiềm chế hơn hẳn, bởi kiếp trước cô từng cãi nhau như điên với mấy người trong nghề.
Phải nói cho công bằng, cô bói thì đúng là chuẩn thật, mà đôi khi cũng đúng là hung tợn thật.
Nếu gặp những bậc đại sư điềm đạm như ông nội thì còn đỡ, chứ một số thầy bói tính khí nóng nảy thì quả thực không ưa nổi cô.
Đám bạn cùng lớp chẳng ai hay biết cuộc trò chuyện rì rầm ở dãy bàn cuối, họ chỉ nghe loảng xoảng một tràng, quay đầu lại thì thấy Vương Tranh đã ngã lăn ra đất.
Chủ nhiệm lớp hay tin liền nhanh chóng chạy tới, ba người dính dáng đến vụ cãi vã bị gọi lên văn phòng.
Ngoài hành lang, Hạ Thời Sâm và Thích Diễm ôm tài liệu bước cạnh nhau. Hai người lẳng lặng giữ khoảng cách mấy bước, kẻ trước người sau từ phòng học sinh hội đi ra, định bụng trở về lớp mình.
Cả hai đều phải dựa vào các hoạt động trong trường để giành thêm điểm số, nên khó tránh chạm mặt, lại còn là quan hệ cạnh tranh.
Trước cửa lớp, các bạn học tụ tập lại với nhau, châu đầu ghé tai xì xào, khiến Hạ Thời Sâm đâm ra nghi hoặc.
Cậu muốn giải tán đám đông để vào lớp, cau mày hỏi: "Đang làm gì thế này?"
"Sở Thiên Lê với Đàm Mộ Tinh xảy ra xung đột với Vương Tranh, cả ba bị thầy gọi đi rồi."
"Hả?"
Thích Diễm nghe vậy cũng dừng bước, lặng lẽ dỏng tai lắng nghe.
Hạ Thời Sâm khá đỗi ngạc nhiên, nhưng dạo gần đây cậu kinh ngạc nhiều quá rồi, giờ chẳng buồn khuấy động nổi cảm xúc, chỉ hờ hững buông một câu: "Vương Tranh chẳng phải chỉ là thằng hề nhảy nhót đó sao, họ thì xung đột được cái gì?"
Hạ Thời Sâm đã tê liệt cả rồi.
Tuần đầu là bói toán rồi bị thầy gọi lên nói chuyện, tuần thứ hai là gây gổ với bạn học, giờ cậu bắt đầu phỏng đoán tuần thứ ba cô ta sẽ làm được trò gì? Cho nổ tung cả trường luôn chăng?
Đám bạn học nghe thế thì sửng sốt nhìn Hạ Thời Sâm: "Hai người cũng giống nhau ghê nhỉ?"
Hạ Thời Sâm ngơ ngác: "Giống ai cơ?"
"Sở Thiên Lê ấy, hình như cô ấy bảo Vương Tranh là thằng hề, thế là Vương Tranh nổi điên lên."
Hạ Thời Sâm: "...Cảm ơn nhé, nghe phát thấy gai cả người." Cậu chẳng muốn giống cô ta một chút nào.
Thích Diễm thủng thẳng buông lời chế giễu: "Hạ Thời Sâm, cậu cũng đâu có tài cán gì, vậy mà còn ngăn tôi gặp cô ấy? Nếu cô ấy ở lớp tụi tôi, tôi cam đoan cái người các cậu nói đó chẳng dám giãy giụa trước mặt cô ấy đâu."
Hạ Thời Sâm quay đầu trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nói: "Cậu có thể đừng có chuyện gì cũng nhúng mũi vào lung tung được không?"
Hạ Thời Sâm cho rằng Thích Diễm vô cùng khả nghi, đối phương rõ ràng là con cái nhà dòng dõi lớn, từ nhỏ đã quen với chuyện đấu đá tâm cơ, lời ăn tiếng nói lẫn phong thái đều toát lên một cảm giác mưu lược rất sâu.
Sở Thiên Lê vừa từ quê lên, cái đầu của cô ta rõ ràng không xoay xở lại nổi Thích Diễm, không khéo lại ngã dập mặt ở chỗ nào đó.
Nhà họ Hạ chỉ mới phất lên nhanh trong vài năm gần đây, quan hệ trong gia tộc thực ra khá đơn giản, không giống nhà họ Thích cho lắm. Tâm thái của Hạ Thời Sâm đối với Sở Thiên Lê khá phức tạp, cậu dường như chẳng có lý do gì để bận tâm đến cô ta, nhưng cứ mặc kệ thì lại sinh chuyện, chẳng hạn như chiêu dụ tới một Thích Diễm quái lạ thế này.
Hạ Thời Sâm không tin vào tình cảm, cậu chỉ tin vào quan hệ lợi hại. Khi nào Sở Thiên Lê còn hữu dụng thì Thích Diễm sẽ nâng niu cô ta, nhưng một khi Sở Thiên Lê chẳng còn tác dụng, mọi chuyện ắt sẽ khác đi.
Chính vì lẽ đó, cậu cho rằng tốt hơn hết là hai người ấy đừng dính líu gì đến nhau.
Trong văn phòng, chủ nhiệm lớp đã hỏi rõ đầu đuôi sự việc, đồng thời yêu cầu Đàm Mộ Tinh và Vương Tranh gọi điện báo phụ huynh đến.
Bởi Sở Thiên Lê chỉ lên tiếng bênh vực Đàm Mộ Tinh, lại không tham gia ẩu đả, nên không bị gọi phụ huynh.
Vương Tranh suốt từ đầu đến cuối chẳng nói nửa lời, cúi gằm đầu tiu nghỉu, cố ý đứng cách xa Đàm Mộ Tinh. Cậu ta vốn chẳng phải kẻ dám gây sự với bất kỳ ai, tuyệt nhiên không dám chọc đến Hạ Thời Sâm, vì có cả nghìn cách để bị "xử đẹp", chẳng qua chỉ ỷ vào việc con gấu trắng to xác kia chưa trở mặt mà thôi.
Nếu Vương Tranh không xông lên lao vào Sở Thiên Lê, có lẽ Đàm Mộ Tinh vẫn sẽ không ra tay.
Ngoài hành lang, Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh từ trong phòng đi ra, cô bất giác lo lắng hỏi: "Thật sự phải gọi điện cho bố mẹ cậu sao?"
Đàm Mộ Tinh trấn an: "À, không sao đâu, nhà tớ chắc chẳng để tâm chuyện này đâu, biết đâu họ còn bảo 'làm tốt lắm' hay 'lẽ ra phải thế này từ lâu rồi' ấy chứ."
Sở Thiên Lê: "?"
Sở Thiên Lê: "Mà cậu đúng là lợi hại thật đấy, trước giờ chẳng nhìn ra được tí nào!"
Sở Thiên Lê chỉ nhớ Đàm Mộ Tinh từng nắm tay đấm bóng, nhưng cô không ngờ cậu mạnh đến vậy, lại còn có thần kinh vận động xuất sắc đến thế.
"Chủ yếu là nhìn vóc dáng thì không đoán ra được đúng không?" Đàm Mộ Tinh ngượng ngùng gãi đầu cười, "Nói ra không sợ cậu cười, chú tớ còn từng gửi tớ vào một đội tuyển nào đó để tập luyện, kết quả ngày nào cũng vận động mà vẫn chẳng gầy đi được, ở nhà ai cũng sợ tớ có vấn đề về sức khỏe, nhưng bệnh viện cũng chẳng tìm ra nguyên nhân."
Gia cảnh Đàm Mộ Tinh sung túc, người nhà lo lắng cho tình trạng cơ thể cậu, đã thử đủ mọi cách nhưng đều hoàn toàn vô hiệu. Vóc dáng của cậu không ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí tế bào vận động còn vượt xa người thường, vậy mà cứ không sao gầy nổi.
Sở Thiên Lê kinh ngạc: "Lại có chuyện như vậy à? Hay là để tớ bói cho cậu một quẻ nhé?"
Đàm Mộ Tinh lắc đầu từ chối khéo: "Trước đây có người từng bói cho tớ rồi, ông ấy bảo đợi khi nào tớ tìm được mục tiêu thì sẽ gầy đi, nhưng tớ thấy thay đổi hay không cũng chẳng quan trọng, vẻ ngoài này khiến tớ nhìn thấu được khối điều."
Người xem bói bảo rằng, Đàm Mộ Tinh không phải không có cách để gầy đi, mà là tự đáy lòng cậu đang kháng cự chuyện ấy.
Tiềm thức của cậu chối từ một thứ gì đó, vậy nên mới phản ánh lên vóc dáng.
Sở Thiên Lê ngần ngừ hỏi: "Nhìn thấu được điều gì cơ?"
"Chỉ cần không có vẻ ngoài thì sẽ chẳng ai nhìn thấy nội tâm của cậu, chỉ cần cậu không thể đem lại giá trị cho người khác, thì cậu chính là kẻ vô giá trị, có cũng được mà không có cũng chẳng sao."
Đàm Mộ Tinh cười khổ: "Cậu cứ xem các loại truyện tranh là hiểu thôi, mấy nhân vật được yêu thích nhất đều vừa đẹp trai vừa mạnh mẽ, quan niệm của họ đúng hay sai chẳng quan trọng, thậm chí có thể vừa chính vừa tà, khán giả vẫn cứ thích họ."
"Đời thực cũng vậy thôi, thật ra trước kia Vương Tranh vốn thích kiếm chuyện, tớ nói với mấy bạn khác đôi câu là cậu ta lại chen vào châm chọc bên cạnh, về sau người ta chẳng buồn nói chuyện với tớ nữa."
Đàm Mộ Tinh điềm đạm nói: "Tớ chẳng trách ai cả, vì kết bạn với tớ phiền phức quá, lại còn bị Vương Tranh đem ra trêu chọc giễu cợt, nói cho cùng thì giá trị làm bạn với tớ chẳng đủ bù cho mớ phiền toái mà Vương Tranh mang lại."
Nội tâm Đàm Mộ Tinh khác hẳn vẻ ngoài, cậu mong manh, nhạy cảm và đa tư, thường tách mình ra để quan sát mọi thứ xung quanh.
Nếu là Sở Thiên Lê xảy ra xung đột với Vương Tranh, chắc chắn sẽ có người đứng ra bênh vực cô, khả năng bói toán đã định rằng cô không bao giờ thiếu bạn bè, cô là nhân vật có giá trị cao.
Người khác gặp hoàn cảnh tương tự, hẳn cũng sẽ có những phản ứng khác nhau.
Đôi khi Đàm Mộ Tinh lại nghĩ Vương Tranh đang giúp mình sàng lọc bớt những người quanh mình, nếu ai đó vì những lời ong tiếng ve của Vương Tranh mà rời xa cậu, thì cậu cũng chẳng cần thiết phải kết giao sâu đậm với người ấy làm gì.
Con người là loài sinh vật rất phức tạp, cậu không thể đơn giản phán xét thiện ác của kẻ khác, các bạn trong lớp cũng tuyệt đối không thể chỉ phân ra người tốt hay kẻ xấu, mỗi người đều dùng cách của riêng mình để dựng nên thế cân bằng trong lớp.
Tất nhiên, qua quá trình không ngừng sàng lọc và cân nhắc, cậu càng lúc càng khẳng định mình là kẻ vô giá trị.
Đàm Mộ Tinh trong lòng nặng trĩu tâm sự, nhưng nét mặt lại rất hiền hòa: "Nếu không sinh ra trong một gia đình giàu có, thì tớ hẳn đúng là chẳng được tích sự gì, ngoại hình và nội tâm đều không có điểm sáng, thích may quần áo nhưng cũng chẳng đạt tới trình độ của một nhà thiết kế, thực ra chỉ là một người bình thường với tài năng có hạn..."
Những câu chuyện đặc sắc trắc trở đều dành cả cho thiên tài và anh hùng, cậu ý thức rất rõ ràng rằng mình chỉ là người phàm.
"Cái mà tớ giỏi hơn người ta lại đúng là thứ tớ ghét nhất." Đàm Mộ Tinh cúi đầu nhìn lòng bàn tay đang xòe ra của mình, từ từ nắm chặt lại, cười bất lực, "Cũng là thứ chẳng có giá trị gì với người khác, bây giờ đến đánh trận cũng tin học hóa cả rồi, quả thực chẳng còn tác dụng gì nữa."
Đàm Mộ Tinh không thích bạo lực, nhà cậu không đời nào để cậu làm lính cận chiến, mà con đường vận động viên cũng bị thể chất quái lạ của cậu chặn lại ngoài cửa.
Cậu đã chạm tới bức tường giới hạn và cái ngưỡng trần, mãi mãi không thể vượt qua những gì tổ tiên tích lũy, mà lại cảm thấy bất lực trước điều đó.
Cả đời này cậu sẽ chẳng phải lo cơm áo, đồng thời lại thấm thía sâu sắc rằng mình vô dụng, thế nên tự nhiên chỉ còn lại tâm thái buông xuôi an phận.
Quá nhiều tương vị tốt đẹp sẽ mài mòn ý chí chiến đấu của con người, cuốn người ta vào một vòng xoáy êm dịu, để rồi chỉ còn biết đắm chìm trong đó. Đây là một trong những chướng ngại khó vượt qua nhất, cậu sẽ có được cuộc sống vật chất mà người đời ai cũng ao ước theo nghĩa thế tục, nhưng cả đời lại mơ hồ lạc lối, lang thang trong thế giới tinh thần, không tìm ra giá trị tồn tại của bản thân.
Đàm Mộ Tinh thậm chí chẳng thể giãi bày cùng ai, người ngoài chỉ cho rằng cậu đang khoe khoang, chất vấn tại sao cậu vẫn chưa biết đủ?
Người ta sẽ bảo: cậu đã đứng ở vạch đích của người khác rồi, sao vẫn còn lắm tâm tư đến thế?
Điều này cũng giống như khi một người nói "tớ buồn quá", thì kẻ khác đáp lại một câu "cậu làm bộ làm tịch vừa thôi".
Đây là tình huống thường gặp nhất trong chiêm tinh, những người có lá số chênh lệch lớn vĩnh viễn không thể thấu hiểu lẫn nhau, họ căn bản chẳng biết rằng cách mỗi người giải phóng năng lượng là khác nhau, cứ luôn cho rằng cái lối tư duy của mình có thể áp dụng cho tất cả mọi người.
Bài học cuộc đời của mỗi người đều khác nhau, những thử thách cần đối mặt cũng chẳng giống nhau, không ai có quyền phán xét bừa kẻ khác.
Ngay cả những thầy bói, sau khi xem bói họ đều phải nhấn mạnh "tôi chỉ đưa ra lời khuyên, quyền lựa chọn nằm ở bạn", dẫu cho có suy diễn ra được sự kiện tương lai đi nữa, thầy bói cũng không nên quyết định thay người đến hỏi, bởi đó là cuộc sống của riêng họ.
Thầy bói chỉ có thể dẫn dắt, chứ không nên cường quyền khống chế.
Sở Thiên Lê nghe xong những lời ấy thì chìm vào im lặng, cô vốn đã biết cậu bạn cùng bàn có tâm sự riêng, nhưng đây là lần đầu tiên cô được nghe rõ ràng đến vậy.
Đàm Mộ Tinh không thích kể chuyện của mình, cậu luôn xoay quanh những đề tài mà người khác hứng thú để trò chuyện, rất ít khi bộc bạch nỗi lòng.
"Có phải cậu thấy chán lắm không?" Đàm Mộ Tinh thấy cô im lặng, liền cười nói, "Thôi không nói mấy chuyện này nữa, mình về lớp đi."
"Không chán." Sở Thiên Lê chầm chậm lắc đầu, "Tớ chỉ đang nghĩ xem nên nói thế nào thôi."
Sở Thiên Lê suy nghĩ một lát, rồi rút từ trong túi đồng phục ra một bộ bài Tarot, lấy lá trên cùng đưa cho Đàm Mộ Tinh.
Đàm Mộ Tinh theo phản xạ đón lấy, cậu nhìn lá bài Kẻ Khờ trong tay, lộ vẻ tò mò: "Sao thế?"
Trên mặt lá bài, Kẻ Khờ đang sải bước tiến về phía trước ngay bên bờ vực thẳm, gương mặt anh ta trông đầy hân hoan, chẳng hề hay biết về vực sâu trước mắt.
Sở Thiên Lê giải thích: "Lá bài này gọi là Kẻ Khờ, anh ta không biết mình từ đâu đến, cũng chẳng biết sau này sẽ đi về đâu, nhưng anh ta vĩnh viễn sống trọn vẹn với hiện tại, cảm thấy cuộc đời tràn đầy niềm vui."
"Lá bài này là khởi đầu của Tarot, mà cũng là kết thúc của cả bộ bài. Có người nói Kẻ Khờ tượng trưng cho sự hỗn mang và vô ngã, cậu vừa bảo mình chẳng có chút giá trị nào đúng không, nhưng Kẻ Khờ thật ra không phải là kẻ khờ thật sự, anh ta vẫn chưa có gì cả, nên cũng chính là đại diện cho vô vàn khả năng." Sở Thiên Lê mỉm cười, "Tớ tặng lá bài này cho cậu."
"Số 0 đại diện cho việc chẳng có gì cả, chẳng biết gì cả, nhưng cũng đại diện cho khởi đầu của một hành trình vĩ đại."
Kẻ Khờ phóng khoáng xách hành lý lên đường, dẫu người ta có nhắc nhở rằng phía trước hiểm nguy, anh ta vẫn đầy tự tin mà bước tiếp.
Đàm Mộ Tinh chăm chú nhìn lá bài Kẻ Khờ, quả nhiên cậu trông thấy con số 0, lại còn cả đóa hồng trắng tinh khôi trong tay anh ta, hệt như nụ cười cởi mở rạng ngời của cô lúc nãy.
Trong khoảnh khắc ấy, Đàm Mộ Tinh bỗng dưng nghẹn lời, không sao tả nổi cảm giác trong lòng.
Đàm Mộ Tinh bỗng chốc thấy nhẹ nhõm hẳn, cậu bị sự tự do phóng khoáng của cô lây nhiễm, trịnh trọng cất kỹ lá bài Kẻ Khờ, khẽ nói: "Cảm ơn cậu, tớ sẽ trân trọng giữ gìn nó."
Nỗi phiền muộn của cậu bay biến đâu mất, không rõ vì sao mà nhẹ lòng đến thế, hệt như Kẻ Khờ tràn đầy ngây thơ, bắt đầu mong ngóng cuộc hành trình phiêu lưu phía trước.
Sở Thiên Lê thấy tâm trạng cậu khá lên, liền ngang nhiên chìa tay ra: "Đã nhận quà của người ta thì phải đáp lễ chứ."
Đàm Mộ Tinh bị đòi quà một cách bất ngờ, ngẩn ra: "Ơ?"
Sở Thiên Lê lộ vẻ không hài lòng: "Cậu chẳng lẽ tưởng có thể lấy không lá bài của tớ à? Lá Kẻ Khờ quan trọng lắm đấy, bộ bài này coi như không dùng được nữa rồi."
Đàm Mộ Tinh cuống quýt thất thố: "Nhưng giờ trên người tớ có gì đâu?"
Sở Thiên Lê nghiêng đầu nói: "Vậy thì cậu đan cho tớ cái khăn quàng cổ nhé? Hay là làm một đôi găng tay đi, vừa hay quay video phải để lộ tay, cậu làm cho tớ một đôi găng tay thật đẹp, lúc quay tớ có thể đeo vào."
Đàm Mộ Tinh vội vàng đính chính cái ý tưởng trời ơi đất hỡi của cô: "Tớ chưa từng may quần áo cho người bao giờ, đây tuyệt đối là hai chuyện hoàn toàn khác nhau..."
Đàm Mộ Tinh quả thực từng may quần áo cho búp bê, nhưng cậu chưa từng làm găng tay cho người, nói thật thì hoàn toàn là tay ngang trái nghề.
Sở Thiên Lê tùy tiện phẩy tay: "À, đó là việc của cậu, cậu tự đi mà giải quyết."
Đàm Mộ Tinh: "?"
Sở Thiên Lê cười nói: "Cậu chẳng phải bảo mình vô giá trị à, tớ thấy cậu bây giờ giống hệt mấy bạn sinh viên mới ra trường, không bị người ta bóc lột giá trị một phen thì đúng là chẳng tỉnh ngộ ra được."
"Cứ phải bị người ta vắt kiệt phần giá trị lao động thặng dư, thì mới biết mình là người có ích này!"
Đàm Mộ Tinh: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
