"Cô giáo Liễu nhất thời tâm trạng rối bời, cô ngập ngừng nhìn Sở Thiên Lê, rốt cuộc vẫn chẳng mở lời.
Sở Thiên Lê bắt được nét biểu cảm thoáng qua trên gương mặt đối phương, chợt vỡ lẽ: "Cô ơi, cô muốn biết đào hoa sắp tới là đào hoa tốt hay đào hoa xấu phải không?"
Cô giáo Liễu lầm bầm: "Đúng vậy, đào hoa xấu thì đâu thể gọi là đào hoa nhỉ."
Sở Thiên Lê chớp chớp mắt: "Nhưng đào hoa tốt hay xấu là do con người chủ quan đánh giá thôi ạ. Trong suy nghĩ của cô, đào hoa tốt là như thế nào?"
"Thì chắc chắn là người có thể chung sống lâu dài chứ." Cô giáo Liễu băn khoăn. "Sao em lại nói đó là đánh giá chủ quan? Chuyện này không có tiêu chuẩn nào sao?"
Sở Thiên Lê đáp: "Mật ngọt của người này lại là thuốc độc của người kia. Có người cho rằng cưới được là đào hoa tốt, vậy mà cũng có biết bao người ly hôn đấy thôi; lại có người căn bản chẳng muốn kết hôn, thứ đào hoa họ cần đương nhiên khác. Mấu chốt nằm ở suy nghĩ của chính cô."
"Em không biết cô muốn gì thì chẳng thể giúp cô giải đáp được, vì đây là cuộc sống của cô mà."
Người thời nay có muôn vàn thái độ khác nhau với tình cảm, Sở Thiên Lê sẽ chẳng bình phẩm bất kỳ quan niệm nào, cô chỉ giúp đối phương giải đáp khúc mắc theo cách riêng của họ.
Cô giáo Liễu ở nhà bị bố mẹ giục đến phát điên, lúc này cô chìm vào suy tư, do dự nói: "Chết thật, bản thân tôi cũng chẳng biết mình muốn gì, chỉ biết mình không muốn gì thôi."
Nếu có ai hỏi cô muốn người thế nào, cô căn bản chẳng tài nào trả lời nổi; nhưng cứ hễ gặp mặt người được mai mối tới, cô lập tức biết ngay mình không ưng điểm gì.
Đây chính là lý do khiến bố mẹ ở nhà bất mãn: cô không nói ra được điều kiện, nhưng quả thực lại rất kén chọn.
Cô giáo Liễu chẳng biết cô học trò chuyển lớp nghe xong sẽ nghĩ gì; chủ yếu là mời người ta tới mà lại không nói được yêu cầu, đúng là rất dễ khiến người ta cạn lời.
May thay sắc mặt Sở Thiên Lê vẫn bình thản, cô không hề bực dọc, trái lại còn dịu dàng bảo: "Vậy là cô vẫn chưa đúc kết ra được yêu cầu, nhưng có thể để các vì sao giúp cô tổng kết lại."
"Các vì sao?"
"Vâng, cứ xem tinh bàn lúc cô chào đời là biết cô ngưỡng mộ kiểu người nào, họ mang những đặc điểm gì." Sở Thiên Lê bổ sung. "Trước đây có lẽ cô chỉ có vài cảm giác mơ hồ, nhưng các vì sao sẽ giúp cô gạn lọc ra trọng điểm."
Cô giáo Liễu nửa hiểu nửa không, cô ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được, vậy thì xem thử đi."
Nghe vậy, đôi mắt Sở Thiên Lê long lanh sáng rỡ, cô bỗng ngoan ngoãn mím môi, lại còn chìa hai ngón tay ra làm động tác đếm tiền.
Cô giáo Liễu: "?"
Sở Thiên Lê ấp úng: "Hề hề, cô ơi, là thế này ạ, tiền nong gì cũng không quan trọng, nhưng tụi mình cần một chút quan hệ khế ước, lỡ như em xem tinh bàn xong mà bị tố cáo thì có hơi…"
"Đương nhiên, em không có ý nói cô sẽ giăng bẫy gài người đâu, chỉ là lòng người và xã hội quá hiểm ác, đây là ý thức phòng bị của em từ khi vào nghề, quả thật rất khó bỏ ngay được…" Sở Thiên Lê nghiêm túc nói. "Em không hề có ý bảo cô là người xấu đâu ạ!"
Cô giáo Liễu quanh năm ở trường, suy nghĩ của học trò cô đều nhìn thấu, trong nháy mắt liền đoán ra cái tính toán nho nhỏ của Sở Thiên Lê. Tuy thuật bói toán của Sở Thiên Lê thần kỳ vô cùng, nhưng những toan tính của cô bé thì quả thực dễ đọc.
Cô giáo Liễu: "…Cứ thu phí theo giá bình thường của em là được."
Cô giáo Liễu dùng điện thoại hoàn tất việc thanh toán, còn Sở Thiên Lê thì nhận lấy thông tin tinh bàn của đối phương, lập tinh bàn xong liền bắt đầu phân tích.
Sở Thiên Lê chăm chú nhìn lá số, cất lời: "Vì đây là phân tích bản mệnh bàn nên em sẽ không chỉ nói về kiểu nam giới cô ngưỡng mộ, mà còn nhắc đến vài phương diện khác. Trong tinh bàn của cô, năng lượng cung Nhân Mã và nhà thứ ba rất mạnh, cho thấy cô có thể trở thành chuyên gia truyền bá tri thức; nhưng chúng ta lại quen nhau ngay trong trường, nên có lẽ cô sẽ thấy đây toàn là chuyện thừa…"
Giá như Sở Thiên Lê và cô giáo Liễu không quen biết, những thông tin này hẳn sẽ có giá trị; tiếc thay hai người lại là thầy trò.
Cô giáo Liễu: "Không sao, em cứ nói đi, cô nghe chọn lọc là được."
"Hơn nữa, Hỏa tinh rơi vào nhà thứ năm, cô vốn rất thích ở bên bọn trẻ. Người khác làm giáo viên có thể vì kiếm tiền, nhưng cô thì thật lòng coi trọng công việc này. Được nói ra suy nghĩ của mình rồi nhận được sự đồng tình của người khác là điều khiến cô vui sướng, đồng thời cô luôn tràn đầy nhiệt huyết với tri thức." Sở Thiên Lê thán phục. "Cô đúng là muốn làm một người thầy tốt thật mà!"
Ai cũng có thể nói dối, nhưng tinh bàn thì không bao giờ. Sở Thiên Lê nhìn vào tinh bàn của một người, cứ như được quen lại người ấy từ đầu.
Chẳng hạn, sự thân thiện của cô giáo Liễu trước mặt học trò có thể là giả vờ, song một khi tư liệu tinh bàn đã hiển thị như thế, tức là cô trong ngoài như một.
Cô giáo Liễu đành bất lực thừa nhận: "Tuy bây giờ công việc rất mệt, nhưng quả thực…"
Sở Thiên Lê tiếp tục luận giải tinh bàn: "Điểm Lặn của cô nằm ở cung Ma Kết, cô vẫn khao khát một cuộc hôn nhân vững bền, mong người bạn đời của mình thực tế và có trách nhiệm, vì thế khi chọn người yêu cô rất thận trọng, lúc nào cũng tính toán cho tương lai của bản thân."
Cô giáo Liễu vội vàng xua tay: "Thật ra cô chẳng khao khát hôn nhân đâu, cưới hay không cũng chẳng sao cả…"
Sở Thiên Lê thở dài một hơi, vạch trần: "Nhưng tinh bàn nói gia đình là chốn cô gửi gắm, thật ra cô rất để tâm đến mái nhà, mà tình cảm của bố mẹ cô lại rất tốt. Cô bảo mình không khao khát, chắc là vì sợ bản thân chẳng thể gặp được người phù hợp như bố mẹ thôi đúng không?"
Cô giáo Liễu day day thái dương, trong khoảnh khắc thấy lòng đau nhói, suy sụp than: "Cái thứ này sao chuyện gì cũng phơi bày ra ngoài thế?" Còn gì là bí mật nữa chứ!?
"Vậy em có xem được bao giờ cô kết hôn không?" Cô giáo Liễu vò mái tóc rối bù, giờ phút này cô căn bản chẳng thể nói dối Sở Thiên Lê, đành buông xuôi mặc kệ. "Mà người này có hợp không?"
Sở Thiên Lê: "Xét theo vận hành tinh, năm sau và năm kìa vận hôn nhân của cô rất mạnh, biết đâu chừng cô sẽ bước vào hôn nhân đấy."
"Lần trước tụi mình dùng bài tây để bói, cái đó xem được vận ngắn hạn; nhưng vận trình tinh bàn cũng nói gần đây cô có khả năng gặp được chính duyên." Sở Thiên Lê ngừng một lát rồi giải thích thêm. "Nhưng chính duyên không phải một người cụ thể, mà là đặc điểm của một nhóm người. Cô phải mô tả người đó cho em, em mới phân biệt giúp cô được."
Chính duyên là thuật ngữ mệnh lý học, chỉ đối tượng hôn phối vốn dĩ hợp với một người trong số mệnh của họ. Chính duyên không chỉ có một, nhưng họ mang những điểm chung. Có người tình cờ lúc nào cũng gặp được chính duyên, lại có người dẫu thế nào cũng chẳng gặp nổi.
Cô giáo Liễu ngẩn người: "Nhưng cô chẳng còn ấn tượng gì về cậu ta cả."
Sở Thiên Lê: "Vậy cô đưa em tinh bàn của cậu ấy."
Cô giáo Liễu: "Cô không có tinh bàn của cậu ta."
Sở Thiên Lê: "Vậy cô đi hỏi."
Cô giáo Liễu: "?"
"Cô thấy thôi vậy đi…" Cô giáo Liễu nhức đầu đưa tay ôm trán. "Chuyện này sẽ khiến cô chết chìm trong xã hội mất."
Thấy đối phương đánh trống bỏ dùi, Sở Thiên Lê lập tức bật dậy, hết lời khuyên nhủ: "Cô ơi, đừng bỏ cuộc mà, dù sao tiền cũng tiêu rồi, sao có thể đến cả kết quả cũng không biết được? Tiền ném xuống nước còn nghe được tiếng kêu tõm cơ mà!"
Cô lại ngồi xuống ghế, bắt đầu cổ vũ tiếp lửa: "Hỏi đi! Hỏi đi! Hỏi đi!"
Cô giáo Liễu nghe học trò hùa vào, trong lòng nhức nhối, run run nói: "Chuyện này mất mặt lắm đấy chứ? Tự dưng đi hỏi người ta ngày tháng năm sinh với nơi sinh."
Sở Thiên Lê lộ vẻ ngạc nhiên: "Chuyện này thì có gì mà mất mặt? Ưu thế của chiêm tinh học chính là hiệu quả và nhanh chóng, không hợp thì tụi mình mau chóng tạm biệt chuyển sang người kế tiếp, khỏi phí thời gian của mình!"
"Đằng nào cô với cậu ta cũng chưa có tình cảm gì, hỏi một câu rồi hợp bàn, không hợp thì đổi ngay." Sở Thiên Lê quả quyết. "Cậu ta không được thì tụi mình xem người khác, dù sao thời gian này thế nào cũng có chính duyên, con người ta không thể bỏ lỡ cơ hội tốt mà ông trời ban cho được!"
Sở Thiên Lê gương mặt đầy chân thành, lời lẽ chắc như đinh đóng cột, ngược lại khiến cô giáo Liễu phải xiêu lòng.
Cô giáo Liễu cầm điện thoại lên, nhìn người vừa mới kết bạn WeChat, giằng co: "Nhưng nếu cậu ta không chịu đưa cho cô thì sao?"
Sở Thiên Lê thản nhiên: "Nếu cậu ta đến cả tinh bàn cũng chẳng muốn đưa, em thấy khỏi cần hợp bàn cũng có thể đổi luôn rồi."
Cô giáo Liễu: "?"
Cô giáo Liễu: "…Vậy lỡ như đến lúc gặp rồi mà không hợp?"
Sở Thiên Lê khoanh hai tay trước ngực, nghiêm túc ra mặt: "Vậy thì để bố mẹ cô đứng ra, nói rằng đã nhờ thầy bói xem bát tự, con trai nhà cậu không vượng thê, chẳng xứng với con gái nhà tôi."
Cô giáo Liễu: "???" Em định dùng mê tín phong kiến để đánh bại lệnh của cha mẹ à?
Dưới sự xúi giục của Sở Thiên Lê, cô giáo Liễu đành liều mình đi hỏi đối phương, vậy mà lại thật sự lấy được thông tin tinh bàn.
Cô giáo Liễu đưa thông tin cho Sở Thiên Lê, ngỡ ngàng: "Cậu ta cho thật à? Đến cả lý do cũng không thèm hỏi?"
Ngay cả cô giáo Liễu cũng thấy hành động này quá ư vô lý, không ngờ đối phương chẳng nói chẳng rằng liền đưa luôn.
"Rất tốt, cậu ta đã vượt qua thử thách đầu tiên." Sở Thiên Lê bắt đầu hợp bàn, đầu chẳng buồn ngẩng lên. "Để em xem vị nam khách mời may mắn này có vượng thê hay không nào."
"…" Cô giáo Liễu trầm mặc một lát, cô bước đến bên cạnh Sở Thiên Lê, lại trông thấy tinh bàn trên điện thoại cùng đám giấy nháp, tò mò hỏi: "Mấy thứ này lại là gì vậy? Sao cảm giác hình vẽ nhiều hẳn lên thế?"
Sở Thiên Lê vừa chuyên chú lập bàn, vừa tranh thủ đáp: "Hợp bàn phức tạp hơn một chút, chủng loại cũng nhiều hơn, có tỷ giảo bàn, tổ hợp bàn, thời không bàn đủ kiểu. Cái gọi là thiên thời địa lợi nhân hòa, nhất định phải phân tích một cách tổng hợp."
"Chẳng hạn cô với một nam minh tinh nào đó có bản mệnh bàn rất hợp, nhưng đời này hai người chẳng thể gặp nhau, vậy thì cũng vô nghĩa, vẫn sẽ chẳng có gì xảy ra cả." Sở Thiên Lê giải thích. "Hai người phải khớp nhau ở từng phương diện thì mới có thể phán đoán có phải chính duyên hay không."
Cô giáo Liễu nhìn Sở Thiên Lê làm việc chăm chỉ, bất giác cái bệnh nghề nghiệp lại nổi lên, buột miệng: "Em đi học chẳng chịu làm bài, vậy mà tính cái này thì nhanh ghê đấy."
Sở Thiên Lê người cứng đờ, hốt hoảng ngẩng đầu: "Cô ơi…"
Cô giáo Liễu lập tức ngậm miệng, vội vàng trấn an: "Thôi được rồi, tính đi tính đi."
Sở Thiên Lê lập bàn xong, nhìn tư liệu tinh bàn, gọn gàng dứt khoát đưa ra đáp án: "Cũng khá hợp đấy nhé."
Cô giáo Liễu kinh ngạc: "Thẳng thắn vậy luôn à? Nhưng cô đâu thích người nhà mai mối?"
"Vâng, em biết cô không thích, thế nhưng nhìn từ tinh bàn, người bạn đời của cô khả năng lớn là do nhà giới thiệu. Chủ yếu là bản thân cô căn bản chẳng chịu ra ngoài tìm kiếm, cộng thêm cô lại ngưỡng mộ kiểu người đáng tin cậy chững chạc, nên bên ngoài càng khó có kết quả…"
"…Đúng đến mức đáng sợ."
Sở Thiên Lê móc trong túi ra mấy viên xúc xắc chiêm tinh, đặt xuống bên tay cô giáo Liễu, cười nói: "Bây giờ tụi mình đã có tư liệu tinh bàn, tức là nắm được ưu thế về thông tin rồi, em còn có thể tặng cô một quẻ nữa, xem thử đối phương đang nghĩ gì."
Chiếc điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên sáng lên, màn hình hiện ra một thông báo WeChat.
Sở Thiên Lê đắc ý vỗ tay: "A, đến ngay rồi này!"
Cô giáo Liễu nhìn nội dung tin nhắn WeChat trên điện thoại mà ngẩn ngơ, cô được đối phương mời đi ăn cơm, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Giờ cô đến phải nghi ngờ em với bố mẹ cô bắt tay nhau giăng bẫy cô, cốt để lừa cô nhắn tin cho cậu ta…"
Sở Thiên Lê an ủi: "Không sao đâu, cô không muốn đi thì từ chối cũng được, qua một thời gian cậu ấy sẽ lại tìm cô thôi, dù sao hai người chính là kiểu cò cưa dây dưa mãi mới mệt mỏi mà thành ấy."
Cô giáo Liễu không thích chủ động, nhưng lại cần cảm giác an toàn. Đối phương phải liên lạc với cô liên tục, cô mới hoàn toàn yên lòng được.
Cô giáo Liễu: "…Cô vẫn mong tinh bàn chừa cho người ta chút riêng tư."
Sở Thiên Lê thư thái đứng dậy, cầm lấy điện thoại cùng giấy nháp của mình, khẽ khàng nói: "Vậy cô trò chuyện với cậu ấy nhé, em xin phép đi trước…"
"Khoan đã, giờ học cô không nói mấy chuyện này." Cô giáo Liễu lập tức tắt màn hình điện thoại, mỉm cười vẫy tay với Sở Thiên Lê. "Em đừng đi vội, tụi mình nói chuyện thêm chút nữa."
Sở Thiên Lê hoang mang quay lại: "Còn nói gì nữa ạ? Vẫn là hợp bàn sao?"
"Cũng đại loại thế. Em vừa xem tinh bàn của cô rồi, cũng biết cô thật lòng muốn làm một người thầy tốt." Cô giáo Liễu rút ra hai cuốn vở bài tập từ bên cạnh, tươi cười lật mở một trang, nói: "Em vẫn luôn chép bài tập của Đàm Mộ Tinh đúng không? Còn thường xuyên cố ý chép sai vài câu để thả hỏa mù nữa?"
Sở Thiên Lê kinh hãi trợn tròn mắt, không thể tin nổi: "Cô ơi, sao cô có thể vu oan giá họa cho người trong sạch như em được!?"
Cô giáo Liễu gõ gõ lên cuốn vở, chỉ vào những dấu vết bên cạnh đề bài, thong thả nói: "Em chép cả phần giấy nháp tính toán, sợ chỉ chép mỗi đáp án sẽ bị phát hiện, nên cố tình chừa lại vài bước giải bên cạnh, phải nói là cao tay lắm đấy…"
"Đàm Mộ Tinh lúc làm bài hay không nhịn được mà vẽ phác họa, cậu ấy có phải thích thiết kế quần áo không nhỉ, thỉnh thoảng lại quệt vài nét lên vở…" Cô giáo Liễu giơ cuốn vở lên, dịu dàng hỏi: "Sao đến cả mấy hình cậu ấy tiện tay vẽ em cũng chép luôn vậy?"
Sở Thiên Lê chồm tới phía trước, kinh ngạc: "Đây là bản vẽ thiết kế quần áo ạ? Em cứ tưởng là hình phác họa khối tam giác chứ?"
Đàm Mộ Tinh vẽ khá nguệch ngoạc, cô cứ ngỡ đó là quá trình tính toán.
Cô giáo Liễu lặng lẽ nhìn cô.
Sở Thiên Lê cứng đờ nhìn lại.
Giây tiếp theo, cô thật thà bụm miệng: "Em xin rút lại câu vừa nãy."
Cô giáo Liễu tiện tay khoanh tròn trên cuốn vở bài tập, ôn tồn: "Em biết cô không thích nhà mai mối, cô cũng biết em không thích làm bài tập, nhưng ít nhất em cũng phải làm mấy bài kinh điển chứ, thi cuối kỳ là chính em phải tự thi đấy…"
Cô giáo Liễu trả cuốn vở lại cho Sở Thiên Lê, bắt chước giọng cổ vũ tiếp lửa của cô bé: "Làm đi! Làm đi! Làm đi!"
Sở Thiên Lê: "…"
Sở Thiên Lê thấm thía rằng người thành phố lắm chiêu trò thật, từ bạn học cho đến cô giáo, chẳng ai dễ đối phó cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
