Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói xong vẫn chưa hả dạ, cô ta còn định tiếp tục trút giận thì thấy một người phụ nữ da trắng, rất xinh đẹp bước đến trước mặt. Đó là vẻ đẹp nhẹ nhàng, không hề có chút tính công kích nào mà lại khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Nhưng thời buổi này, người có vẻ ngoài trái ngược với tính cách nhiều vô kể.
"Chị cũng là chủ quán này hả? Tức rồi chứ gì, muốn đuổi bọn tôi ra ngoài à? Tôi nói cho chị biết, đắc tội với bổn tiểu thư thì chuyện này không xong đâu, cứ chờ bị khiếu nại đi."
"Không phải đâu em gái, hai em là khách, sao chị lại đuổi các em được." Lương Âm nhẹ nhàng nói: "Chuyện vừa rồi là do bạn chị không đúng, chị thay mặt cô ấy xin lỗi các em."
Nghe Lương Âm xin lỗi, Doãn Hạ bĩu môi, vẫn không có ý định bỏ qua: "Lườm khách cho sướng mắt rồi giờ lại giả bộ xin lỗi, chị tưởng thế là xong chuyện à? Nực cười."
"Không phải thế."
"Cái gì?"
"Không phải xin lỗi giả tạo đâu, là thật lòng đấy."
Giọng Lương Âm vẫn nhẹ nhàng, đôi mắt sáng trong không hề có chút tức giận nào vì bị khiêu khích, chỉ vương nét cười dịu dàng.
Cô nhìn Doãn Hạ, chân thành nói: "Bạn chị tính tình hơi thẳng thắn, ăn nói không khéo, nhưng cô ấy thực sự không cố ý đâu, thành thật xin lỗi các em. Các em cứ yên tâm, đồ ngọt của quán chị đều làm mới trong ngày, chắc chắn là không có vấn đề gì cả. Hôm nay xảy ra chút hiểu lầm, ăn chút đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn đấy. Nếu hai cô em xinh đẹp không chê, chị mời các em nếm thử món tủ của quán nhé, coi như ăn miếng bánh xóa hận thù được không?"
"Được ạ, cảm ơn chị chủ, phiền chị quá."
Doãn Hạ miễn cưỡng ngồi xuống.
Bà chủ này đúng là khéo mồm khéo miệng, đừng tưởng làm thế là cô ta sẽ hết giận.
Cô ta sẽ không đời nào ăn thứ đồ rẻ tiền rác rưởi này, chỉ cần bưng lên là sẽ hất đổ ngay.
Tâm trạng Doãn Hạ không tốt, Hoàng Nguyệt nói rất nhiều lời an ủi cô ta, thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Hơn hai mươi phút sau, Lương Âm bưng hai phần tráng miệng đặt trước mặt các cô gái. Trên chiếc đĩa sứ trắng viền vàng kim là một phần bánh pudding caramel, đi kèm với một ly trà lài đá.
Doãn Hạ liếc nhìn một cái rồi bật cười ngay: "Đây là món tủ của tiệm các người đấy à? Một phần bánh pudding caramel bình thường chẳng có gì đặc sắc? Hèn gì quán này vắng tanh."
Cùng lắm thì phần bánh pudding caramel này trông tinh tế hơn một chút?
Chiếc bánh núng nính như thạch rau câu nhân chảy, lắc lư rất ngon mắt.
Lớp đường cháy trên bề mặt được nướng lên màu tươi sáng hấp dẫn, phần sốt tan chảy rưới xuống dưới, được thợ làm bánh khéo léo vẽ vài đường, trông tựa như một chiếc lá phong làm từ đường cháy, đẹp tựa một tác phẩm nghệ thuật.
Đối mặt với lời mỉa mai của Doãn Hạ, Lương Âm không hề giận dỗi mà còn tinh nghịch nháy mắt: "Nói nhỏ cho hai em biết nhé, đây là công thức độc quyền của chị đấy, bên ngoài không có đâu. Có muốn nếm thử xem sao không?"
Hoàng Nguyệt nghe vậy liền vội vàng cầm thìa lên định nếm thử, nhưng cô ấy cũng chẳng hy vọng gì nhiều vào món bánh pudding caramel này.
Mấy món tráng miệng đơn giản thế này thì vị nào cũng na ná nhau thôi. Cô ấy chỉ nếm một miếng để không khí đỡ gượng gạo mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







