Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Bác tài xế lại ngạc nhiên một chút, nhìn Lương Âm nói: "Ôi chao, còn trẻ thế này mà đã có con lớn vậy rồi à, tôi còn tưởng là em gái cô chứ."

Lương Âm đã quen rồi, đáp lại một câu: "Cháu sinh sớm."

Bé gái ở độ tuổi này đều rất nhạy cảm, đều tại ông ta vừa rồi nhiều chuyện, đang yên đang lành hỏi bố làm gì.

Sau khi lên xe, Lương Âm đọc bốn số cuối điện thoại cho ông ấy.

Bác tài xế không tiếp tục hỏi nữa cũng khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Từ khi con gái hiểu chuyện, sau khi Lương Âm dùng lý do đã ly hôn để giải thích với con tại sao bé không có bố, cô rất ít khi nhắc đến chủ đề này với con.

Con gái cũng rất ngoan, chưa bao giờ truy hỏi sâu hơn.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thấy bé gái ngoan ngoãn dựa vào người mẹ, im lặng, chẳng quấy khóc chút nào. Ông thầm thở dài trong lòng, đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện.

Một tiếng sau, chiếc taxi dừng lại ở con phố cũ phía sau trường Đại học Nghi, nơi Minh Nhan mở một tiệm đồ ngọt. Đang là kỳ nghỉ hè, sinh viên đều đã về quê nên trên phố chẳng có mấy người.

Bánh xe vali lăn trên nền xi măng, phát ra những âm thanh lộc cộc rõ mồn một.

Ý Ý giúp mẹ cùng đẩy vali, khi sắp đến cửa tiệm đồ ngọt, đứa bé kìm nén tâm sự đã lâu cuối cùng cũng nghiêm túc cất tiếng hỏi: "Mẹ ơi, có phải lúc nãy ở sân bay mẹ đã nhìn thấy bố không?"

Nhưng hình như bố không nhìn thấy hai mẹ con, nếu không tại sao bố lại không đến ôm Ý Ý chứ.

Bước chân Lương Âm khựng lại, ngón tay đang trả lời tin nhắn run lên đến mức hơi tê dại.

Cô không ngờ con gái mình lại nhạy cảm đến thế.

"Mẹ bảo vì ly hôn với bố rồi nên bố mới không đến thăm con."

Trước cửa tiệm đồ ngọt có một con dốc, Ý Ý dùng hết sức bình sinh đẩy vali về phía trước. Trên vầng trán trắng nõn lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, hai má nóng bừng đỏ ửng, nhưng cô bé vẫn không thể đẩy chiếc vali lên được.

Đứa bé cúi đầu, ủ rũ nói: "Bố mẹ của bạn Na Na cũng ly hôn, nhưng bố bạn ấy vẫn về thăm bạn ấy, còn mua cho bạn ấy rất nhiều quà nữa."

"Mẹ ơi."

Đứa bé cuối cùng cũng nghĩ thông suốt một chuyện: "Có phải bố không cần con nữa, nên mới chưa bao giờ đến thăm con không?"

Xét ở một mức độ nào đó, Ý Ý nói không sai.

Cô bé quả thực không phải là đứa trẻ được Hoắc Cảnh Văn mong đợi chào đời, thậm chí Hoắc Cảnh Văn còn chẳng hề biết đến sự tồn tại của đứa trẻ này.

Sau khi rời khỏi Nghi Kinh, Lương Âm mới phát hiện mình mang thai. Cô rất bất ngờ, nhưng cũng chẳng hoàn toàn bất ngờ.

Hoắc Cảnh Văn còn trẻ, ham muốn mạnh, tinh lực dồi dào. Mỗi tối họ dành phần lớn thời gian ở trên giường, dù đã dùng biện pháp bảo vệ nhưng làm nhiều lần như vậy cũng khó tránh khỏi sơ suất. Những lúc quá kịch liệt, bao còn bị rách nữa.

Không ngờ cuối cùng lại "trúng thưởng" thật, lại còn đúng vào lúc cô và Hoắc Cảnh Văn chia tay.

Cô là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã khao khát hơi ấm gia đình và rất thích trẻ con, nhưng đáng tiếc đứa trẻ này đến không đúng lúc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc