Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rõ ràng cô ấy và Lương Âm cùng bắt đầu học làm bánh, Lương Âm đã trở thành bếp trưởng bánh ngọt nhà hàng Michelin ba sao, còn cô ấy thì sao, lăn lộn thành dáng vẻ ma chê quỷ hờn này.
Poster của Lương Âm đã làm xong, gửi cho Minh Nhan. Cô đi tới vỗ vai bạn: "Nhan Nhan, đừng phủ nhận bản thân, tay nghề và sự sáng tạo của cậu đều không có vấn đề gì, hoàn toàn có năng lực kinh doanh một tiệm bánh ngọt, thất bại nhất thời không đại diện cho điều gì cả."
"Tuy cậu chọn địa điểm không tốt lắm, chắc chắn là không thể bán cho phần lớn học sinh. Vậy nên chúng ta làm ngược lại, chỉ phục vụ một số ít người là được.”
“Tớ đã làm một thực đơn đặc biệt, giá tăng lên gấp mấy lần, loại trừ hoàn toàn khả năng học sinh bình thường bước vào. Chỉ làm bánh ngọt riêng cho học sinh nhà giàu. Mỗi ngày còn có loại giới hạn, chỉ làm mười phần.”
“Đương nhiên, chỗ này của chúng ta cũng phải trang trí lại một chút."
Minh Nhan mở to mắt: "Như vậy có được không? Liệu có phải càng không bán được không?"
Lương Âm cong mắt cười: "Thành công của bất kỳ sự nghiệp nào cũng không thể tách rời thực lực và may mắn, thực lực chúng ta đã có rồi, tớ tin rằng phần may mắn còn thiếu này cũng có thể dùng thực lực để bù đắp. Nếu cậu cũng tin tưởng, vậy chúng ta thử xem?"
"Được! Thử xem!"
Minh Nhan bỗng nhiên phấn chấn hẳn lên, dù sao bây giờ cũng đã dở sống dở chết rồi, mạnh dạn thử một lần cũng chẳng sao!
Lương Âm trấn an cô ấy: "Cho dù có lỗ cũng không sợ, Nhan Nhan, cậu còn có tớ mà."
Đây là một sự an tâm rất hiếm có.
Cô ấy thật hạnh phúc khi có người bạn tốt như vậy.
"Hu hu hu Âm Âm, tớ yêu cậu quá. Liều thôi, cho dù phá sản cũng liều!" Minh Nhan chợt ôm chặt lấy cô.
Lương Âm ôm lại cô ấy, cười nói: "Tớ sao có thể để cậu phá sản được chứ."
…
Theo kế hoạch của Lương Âm, bọn họ cùng nhau bắt tay vào việc, trang trí lại tiệm bánh ngọt một chút, đổi phong cách cả cửa tiệm sang kiểu tươi mới và yên tĩnh.
Rất nhiều đồ trang trí bên trong đều là Lương Âm cùng cô đi chợ đồ cũ săn tìm, không đắt, nhưng là độc nhất vô nhị.
Người thời nay, điều theo đuổi nhất chính là sự độc nhất vô nhị.
Cứ như vậy, ba ngày sau tiệm bánh ngọt khai trương lại, mà lúc này thời gian đã là cuối tháng tám, có một số trường học đã khai giảng, người trên phố rõ ràng đông đúc hơn hẳn.
Ngày đầu tiên khai trương lại, Minh Nhan đặt thực đơn bí ẩn đã in xong ở cửa.
Tuy bọn họ cố tình tỏ ra bí ẩn, thực hiện chiến lược marketing khan hiếm, nhưng cũng có tay nghề thực sự. Chỉ là không biết những học sinh nhà giàu này có chịu chi tiền hay không.
Minh Nhan cả ngày đều đứng ngồi không yên, căng thẳng đến mức Ý Ý cũng không xem Peppa Pig nữa, cứ luôn ở bên cạnh cô ấy.
Thấy dì Minh Nhan lo âu như vậy, mẹ lại cứ bận rộn trong bếp sau, thử nghiệm món bánh mới, mẹ trước đây chưa từng như thế bao giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










