Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Philnary của họ cần chính là một thiên tài làm bánh ngọt như vậy.
Từ Nhiên đưa tay về phía Lương Âm: "Điều kiện của cô Lương, chúng tôi đồng ý, hy vọng cô Lương cũng có thể đạt được mục tiêu của chúng tôi chứ không phải chỉ là vài lời nói suông hoa mỹ. Thời gian tới, chúng tôi chờ đợi cô Lương có thể cùng Philnary tạo nên những huy hoàng mới. Vậy bây giờ, cô Lương, chào mừng gia nhập Philnary."
Lương Âm cũng mỉm cười, đưa tay bắt lại: "Cảm ơn."
…
Từ Philnary trở về, trời đã sang trưa.
Ý Ý đang ngồi trên sàn nhà chơi xếp hình, còn Minh Nhan vừa bưng một đĩa cánh gà kho coca nóng hổi từ trong bếp ra.
"Về rồi à, rửa tay ăn cơm thôi." Minh Nhan bưng thức ăn đi thẳng về phía bàn, ánh mắt không hề nhìn thẳng vào cô.
Lương Âm cứ cảm thấy cô ấy trông là lạ, có một cảm giác chột dạ?
"Hai người sao thế?"
Người Minh Nhan cứng đờ, quay lưng về phía cô, ấp a ấp úng. Giây tiếp theo, cô ấy quyết tâm nói: "Hôm nay tớ..."
Lương Âm: "?"
"Hôm nay tớ... không cẩn thận đụng trúng đầu con gái cậu rồi." Minh Nhan vẫn quyết định giữ bí mật chuyện kia.
Bây giờ Ý Ý đã đủ đau lòng rồi.
Nếu người làm dì như cô ấy còn mách lẻo thì tàn nhẫn với trẻ con quá, hơn nữa cô ấy đã hứa với Ý Ý là không nói cho Lương Âm biết rồi.
Lương Âm nhìn hai người họ một lúc.
Cô đi tới bế con gái lên, quả nhiên thấy hốc mắt con bé đỏ hoe.
"Không sao đâu, để mẹ xem nào."
Ý Ý lắc mạnh cái đầu nhỏ, gục vào vai mẹ, nghẹn ngào nói: "Không phải đâu ạ, dì Minh Nhan không đụng trúng đầu con, là Ý Ý không ngoan, mẹ đừng hỏi nữa..."
Nói xong, bé mím chặt cái miệng nhỏ, không nói thêm gì nữa.
Lương Âm vỗ về cô con gái đang nức nở, nhỏ nhẹ an ủi: "Ý Ý có bí mật nhỏ rồi, không muốn nói cho mẹ biết phải không?"
"Dạ..."
Trẻ con phạm lỗi là chuyện bình thường, nhưng phải từ từ dạy bảo, không thể cứ ép hỏi mãi.
Thôi bỏ đi, cứ kệ hai dì cháu vậy.
Ý Ý rất nhanh đã được dỗ dành vui vẻ trở lại, ăn cơm xong xem một tập Peppa Pig rồi ngoan ngoãn đi ngủ trưa.
Minh Nhan vẫn còn chút chột dạ, lè lưỡi một cái, ngồi ở phòng khách dứt khoát xem tivi.
Nói thật thì Ý Ý buồn bã như bây giờ, cô ấy phải chịu trách nhiệm rất lớn.
Trẻ con còn nhỏ chưa biết gì, cô ấy cũng không hiểu chuyện, chẳng lẽ cô ấy còn không biết Hoắc Cảnh Văn là người thế nào sao, sao có thể thấy đứa bé đáng thương liền đưa nó đi gặp bố nó chứ!
Kết quả hay rồi, vẻ lạnh lùng vô tình của Hoắc Cảnh Văn đã làm tổn thương nặng nề tâm hồn non nớt đang mong ngóng của Ý Ý.
Sau khi về nhà, nhìn khuôn mặt đáng thương của đứa bé, cô ấy đến cả cái tên Hoắc Cảnh Văn cũng không dám nhắc tới một lần.
Nhưng Ý Ý vẫn buồn bã suốt cả buổi sáng.
Đứa trẻ mới năm tuổi, bị chính bố mình đối xử lạnh nhạt như vậy, chắc chắn là rất buồn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










