Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Đối phó xong đám già kia, Hoắc Cảnh Văn đã chán ngấy rồi, anh rời khỏi công ty ngay lập tức.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà, điện thoại nhận được một bản báo cáo, anh mở ra xem, lại là một đống thông tin vô dụng.

Tâm trạng Hoắc Cảnh Văn càng thêm tồi tệ, đúng lúc đang bực bội, bỗng nhiên không biết từ đâu chui ra một đứa trẻ, ôm chặt lấy quần tây của anh như kẹo mạch nha.

"Bố ơi!"

Phía dưới truyền đến giọng bé gái non nớt lại đầy vẻ vui mừng.

Đùi bị ôm chặt cứng.

Hoắc Cảnh Văn khựng lại một giây.

Ngay sau đó đôi môi mỏng mím lại, anh mất kiên nhẫn từ từ rũ mắt xuống, muốn xem rốt cuộc là thứ nhỏ bé không có mắt nào.

Anh chậm rãi cúi đầu, trong tầm mắt xuất hiện một con nhóc mặc chiếc váy công chúa ngớ ngẩn đang mở to đôi mắt ầng ậc nước nhìn anh.

Mái tóc mềm mại của con nhóc được búi thành một củ tỏi nhỏ sau đầu, trên người còn đeo một chiếc túi nhỏ hình quả táo màu đỏ.

Da trắng bóc, mắt to tròn, mũi và miệng đều nhỏ nhắn. Đồng tử màu nâu sáng lấp lánh, chớp chớp như chứa đựng cả bầu trời sao, tinh xảo hệt như một con búp bê Tây vậy.

Quả thực là một cô bé rất xinh đẹp.

Hoắc Cảnh Văn lơ đãng nhìn vài giây.

Nếu là bình thường, có lẽ anh sẽ có hứng thú chơi trò tìm bố với đứa trẻ này. Tiếc là bây giờ anh rất bận.

Tài xế đã đỗ xe ở ven đường.

Hoắc Cảnh Văn cúi người, thuận tay kéo con nhóc này ra, nhạt giọng nói: "Nhóc nhận nhầm người rồi."

Nói xong, anh nhấc chân rời đi ngay.

Chỉ là chưa đi được hai bước, không hiểu sao anh lại dừng bước, ngoảnh lại nhìn một cái.

Ngây thơ lại không có tâm cơ, chỉ cần cho nó một ánh mắt, nó liền có thể quên ngay nỗi thất vọng vì bị đối xử lạnh nhạt vừa rồi.

Hoắc Cảnh Văn nhíu mày, sợ con nhóc kia đuổi kịp, anh không dừng lại nữa, xoay người đi thẳng về phía chiếc xe đang đỗ bên đường.

Sau khi lên xe, anh dặn tài xế: "Về nhà họ Hoắc."

Chú An: "Vâng, thưa sếp Hoắc nhỏ."

Chiếc Rolls-Royce từ từ khởi động, êm ái rời đi.

Lông mày Hoắc Cảnh Văn khẽ động, dường như có cảm giác gì đó, anh nhìn bóng dáng cô bé ngày càng nhỏ dần trong gương chiếu hậu.

Đứa trẻ được ăn mặc chải chuốt tỉ mỉ vẫn ngẩn ngơ đứng tại chỗ, đôi mắt ầng ậc nước nhìn chằm chằm theo chiếc xe sang trọng đang rời đi, bàn tay nhỏ nắm chặt cây kẹo mút, không chịu rời đi.

Trông dáng vẻ rất đáng thương.

Nhìn một cái, Hoắc Cảnh Văn hiếm khi động lòng trắc ẩn, lên tiếng: "Gọi điện thoại sắp xếp người đưa con nhóc đó về nhà đi."

Chú An giảm tốc độ xe, lúc này nhìn vào gương chiếu hậu, chỉ còn thấy bóng dáng đứa trẻ, bên cạnh xuất hiện một người phụ nữ, rất nhanh đã bế cô bé đi mất.

"Hình như mẹ cô bé đến đón, bế cô bé đi rồi ạ."

"Ừ."

Hoắc Cảnh Văn không nói thêm gì nữa.

Nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên gương mặt của bé gái vừa rồi, một đứa trẻ rất xinh đẹp, chỉ là ngũ quan lại có nét giống hệt người phụ nữ nào đó, trông lúc nào cũng vô tội và ngoan ngoãn, nhưng thực chất lại là kẻ tàn nhẫn vô tình nhất.

Nhìn một cái cũng khiến anh cảm thấy bực bội khó hiểu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc