Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khiếp Sợ, Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn Chương 4: Chờ Mong

Cài Đặt

Chương 4: Chờ Mong

Từ đó về sau cũng khiến cô hiểu rõ, vì sao cha mẹ Tô gia đối đãi với mình khác biệt như trời với đất với hai anh trai.

Từ đây về sau, Tô Tịch Vãn lập tức nghĩ tới chuyện thoát khỏi Tô gia, cô đã không còn khát vọng tình thương của cha, tình thương của mẹ như khi còn nhỏ nữa, khát vọng người nhà quan tâm.

Nội tâm của cô trở nên kiên định mà cường đại, vẫn luôn khát vọng thoát khỏi gia đình tràn ngập dối trá và lạnh nhạt này.

Giống như trong sách nói, sau khi mình học tập huyền thuật, thì sẽ bắt đầu chú trọng nhân quả.

Cha mẹ Tô gia đối đãi không tốt với mình, nhưng dù sao cũng có ân dưỡng dục, cho nên vì nhân quả này, cô không thể chủ động rời đi, cô phải đợi cha mẹ Tô gia tự mình mở miệng.

Cho nên ngày này, cô đợi đã lâu, hiện giờ cuối cùng cũng đợi được!

Đôi mắt của cô lập lòe chờ mong và kiên quyết, giống như ánh rạng đông sắp nghênh đón cuộc sống mới.

Sau khi dì Chu tan làm thì đạp xe đạp của mình, trong lòng có chút kích động đi về nhà.

Con gái út của bà ấy năm nay cũng học cấp 3, cấp 3 học tập căng thẳng, con gái út đã hơn một tháng không trở về.

Mỗi khi nhìn thấy đôi mắt cô đơn và bóng dáng kiên cường của Tô Tịch Vãn, trong lòng dì Chu dâng lên chút yêu thương.

Nhưng bà ấy chỉ là người giúp việc, không thể giúp đỡ Tô Tịch Vãn quá nhiều, chỉ có thể chăm sóc cô trong phạm vi của mình.

Dì Chu ra khỏi tiểu khu của Tô gia, đi đến ngã tư đường đầu tiên.

Trước đây dì Chu vì tiết kiệm thời gian đợi đèn xanh đèn đỏ, đều là trực tiếp rẽ phải đi đường nhỏ về nhà.

Chẳng qua khi bà ấy muốn rẽ theo thói quen, bà ấy nhớ tới lời Tô Tịch Vãn nói với bà ấy.

Bà ấy dừng xe lại, nhìn đèn đỏ sắp biến thành đèn xanh, nghĩ một lát dù sao đi đường to cũng không mất bao nhiêu thời gian, không bằng hôm nay đi đường to đi.

Ngay khi đèn đỏ sắp chuyển thành đèn xanh, bỗng nhiên dì Chu nghe thấy bên phải truyền đến tiếng kêu kinh hãi, bà ấy vội vàng nghiêng bên phải xem xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy trên đường bên phải, một chiếc xe bồn đang lao đi với vận tốc rất nhanh, trực tiếp ngã xuống trên đường người đi đường.

Mà thời gian này…

Dì Chu tính một lát, thời gian này vừa vặn là mình lái xe đi đến chỗ xe bồn mới ngã xuống.

Dì Chu nghĩ như vậy, lập tức chảy đầy mồ hôi lạnh.

Tim bà ấy đập rất nhanh, giống như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Nếu hôm nay bà ấy không nghe lời Vãn Vãn tiểu thư nói, như vậy chẳng phải là mình sẽ ngã dưới chiếc xe này sao.

Ngày hôm sau khi mặt trời còn chưa ló rạng Tô Tịch Vãn đã tỉnh dậy, cô có thói quen tập thể dục buổi sáng.

Bởi vì là cuối tuần, sau khi Tô Tịch Vãn tập thể dục buổi sáng xong, người Tô gia còn chưa tỉnh dậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc