Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu không lúc đó cô thật sự không biết nuôi sống bản thân thế nào.
Về tới phòng thuê, Tô Tịch Vãn thu dọn đơn giản một lát, còn nửa tháng là thi đại học, rời khỏi Tô gia, cuối cùng sau này cô không cần phải che giấu mình, ví dụ như thành tích, ví dụ như dáng vẻ!
Nghĩ đến dáng vẻ, Tô Tịch Vãn đến trước gương trong phòng tắm, cô nhìn tóc mái thật dày, cùng với mắt kính dày cộp, cô chậm rãi tháo kính ra, lại dùng kẹp tóc kẹp tóc mái thật dày ra, lúc này người trong gương hoàn toàn thay đổi.
Cô gái trong gương đã không có tóc mái che khuất, cả người có vẻ xinh đẹp hào phóng, lông mày cô thon dài mà cong, đôi mắt to tràn ngập linh khí, đã không có kính che giấu, giống như muôn vàn sao trời lấp lánh.
Mũi cao thẳng, môi hồng răng trắng, đẹp đến mức khiến người ta luyến tiếc rời mắt.
Tô Tịch Vãn nhìn gương mặt mình quen thuộc mà xa lạ trong gương, trong lòng cảm thấy thoải mái, cuối cùng sau này cô cũng có thể làm chính mình, cũng có thể quang minh chính đại dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền, theo đuổi cuộc sống mình muốn.
Tô Tịch Vãn thu dọn xong ba lô của mình, lập tức ngồi vào bàn bắt đầu làm đề thi.
Cho dù trí nhớ của cô rất tốt, nhưng mà ở trước mặt thi đại học, cô vẫn không dám thiếu cảnh giác.
Cô muốn thi vào trường đại học Bắc Kinh, muốn chọn chuyên ngành huyền pháp mới mở mấy năm nay.
Dù sao những tri thức huyền học của cô đều là tự học trong không gian, bản thân cô cảm thấy còn rất nhiều thứ cần tìm hiểu.
Cho nên cô mới muốn đến đại học Bắc Kinh tiếp tục đào tạo sâu hơn, cũng muốn thông qua tri thức chuyên nghiệp học tập và giao lưu, nhìn xem tri thức huyền thuật mình học được, rốt cuộc là ở mức độ nào trong lĩnh vực chuyên nghiệp này.
…
Tô Diệu Văn cũng chỉ là thấy được bóng dáng của Tô Tịch Vãn, cô ta cũng không thấy được chính diện của Tô Tịch Vãn.
“Chị ư?” Phương Thanh Hủy nhìn theo tầm mắt của Tô Diệu Văn, nhìn thấy Tô Tịch Vãn đã tiến vào cổng trường, mới biết “chị” mà Tô Diệu Văn nói là ai.
Phương Thanh Hủy có chút khinh thường nhìn Tô Diệu Văn nói:
“Văn Văn, đều đã nói với con, cô ta không phải là chị con, sau này con đừng để ý tới cô ta. Con cũng chỉ ở trường học này nửa tháng là tham gia thi đại học, đợi thi đại học xong, chúng ta lại tiến vào một trường đại học tốt một chút!”
Tô Diệu Văn nghe thấy lời Phương Thanh Hủy nói xong, ngoan ngoãn gật đầu, cũng dựa vào vai Phương Thanh Hủy nói:
“Con cảm ơn cha mẹ, cha mẹ đối xử với con thật sự quá tốt, đây là chuyện trước đây con nằm mơ cũng không nghĩ đến!”
Tô Diệu Văn càng nói như vậy, Phương Thanh Hủy càng thêm đau lòng.
Tô Mậu Dụ ngồi phía trước nhìn hai mẹ con tình cảm, không nhịn được cắt ngang:
“Bây giờ chúng ta vào đi, vừa rồi hiệu trưởng gửi tin nhắn tới, nói ông ấy đã đến văn phòng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


