Cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, ánh nắng tươi sáng chiếu rọi vào bên trong phòng.
Tần Tang Tang đang ở trong phòng để quần áo rất to, chọn quần áo trong tủ nhét vào trong vali hành lý 20 inch.
Bên cạnh cô, vẻ mặt bác Hà quản gia muốn nói lại thôi.
“Bác Hà, bác làm sao thế, bác sắp không nhịn được nữa à?”
“Cô chủ, để tôi thu dọn giúp cô, mang mấy cái túi này đi cô còn có thể đổi được chút tiền, mấy bộ quần áo này có thể làm gì.”
Sau khi nói xong ông ấy cầm lấy vali 24 inch lần nữa, chuẩn bị thu dọn mấy thứ có thể đổi được ít tiền cho Tần Tang Tang.
Tần Tang Tang vốn là hòn ngọc quý trong tay nhà họ Tần một trong ba thế gia lớn ở Lạc Thành, công chúa nhỏ muốn gì được nấy.
Nhưng khoảng thời gian trước đột nhiên điều tra ra là đứa bé cố ý bị ôm nhầm, cô chủ nhỏ thật sự của nhà họ Tần lưu lạc đến cô nhi viện, chịu nhiều đau khổ mới trưởng thành.
Cha mẹ ruột của Tần Tang Tang đã chết nhiều năm, cha mẹ nuôi của Tần Tang Tang lập tức xả hết lửa giận lên người cô, đuổi cô ra khỏi nhà họ Tần.
Cha nuôi vì mặt mũi, cho phép cô mang đi một ít đồ trong phòng mình.
Quản gia là ông cụ lương thiện, Tần Tang Tang là người ông ấy yêu quý từ nhỏ, cho nên muốn cô khi rời đi bảo cô mang theo ít đồ có thể đổi lấy tiền.
Nhưng bị Tần Tang Tang từ chối.
Cho dù bác Hà khuyên bảo thế nào, cô đều không đồng ý, chỉ chịu mang mấy bộ quần áo đơn giản rời đi.
Cô không dùng nổi hàng xa xỉ do nhà tư bản dùng tiền xương máu mua, nhân quả quá lớn.
Thu dọn đồ xong, Tần Tang Tang đi ra khỏi cửa biệt thự trong từng tiếng thở dài của bác Hà.
Khi cửa sắt đóng lại bác Hà nhớ tới một chuyện, lập tức gọi Tần Tang Tang lại.
“Cô chủ, tôi đưa cô đến phòng thuê đi, hôm nay quá nóng, cô mới ra viện nhỡ đâu bị cảm nắng thì làm sao bây giờ.”
Ông ấy biết Tần Tang Tang quật cường không chịu nhận thua, cho nên muốn lén đi cùng trả tiền thuê nhà 1 năm cho cô.
Lần này, Tần Tang Tang không từ chối.
Bác Hà cầm một hộp bánh ngọt cô thích ăn trong phòng bếp ra, tiễn cô ra cửa.
Trên đường đi, Tần Tang Tang ngồi ở ghế sau suy nghĩ tình hình hiện giờ.
Cô vốn là thầy bói toán đứng đầu Hoa Quốc, cách ngai vàng tông sư của Huyền Môn chỉ có một bước xa, lại đột nhiên vì ngộ độc thức ăn mà chết.
Chuyện này cho dù thế nào đều tràn ngập kỳ lạ.
Mà nguyên chủ như là bị thân thế kích thích, bệnh trầm cảm phát tác nuốt thuốc ngủ tự sát.
Cô mượn xác hoàn hồn nhập vào cơ thể này, đến nay còn có chút hốt hoảng.
Nhưng mà trước mắt, việc quan trọng nhất của cô là giải quyết vấn đề sinh tồn trước.
Làm thiên kim tiểu thư, dù sao thẻ ngân hàng cũng phải có chút số dư.
Nghĩ tới đây Tần Tang Tang mở app ngân hàng trong di động, nhưng khi thấy số dư trên tài khoản gương mặt cô lập tức đen như đáy nồi.
Số dư 2189.4 tệ.
Ừm, 4 hào này thể hiện rõ được tâm trạng của cô lúc này.
Bác Hà đang lái xe lén liếc mắt nhìn Tần Tang Tang đầy mặt tức giận, lại thở dài trong lòng: Haizz, cô chủ đáng thương, trước đây coi tiền của là cặn bã, bây giờ không thể không sống thắt lưng buộc bụng, hy vọng số tiền ông ấy lén nhét vào vali của cô có thể giúp cô sống tốt hơn chút.
Ông ấy không dám nhét nhiều, nhiều Tần Tang Tang nhất định sẽ không nhận.
Xe đi mất hai tiếng, tới một chung cư xách đồ vào là ở được.
Giúp Tần Tang Tang làm xong thủ tục thuê, bác Hà cố chấp muốn đưa cô tới phòng.
Sau khi vào nhà nhìn thấy chung cư nhỏ hẹp, đôi mắt của bác Hà lại đỏ lên, cố nén hơi nóng trong mắt nói:
“Cô chủ, tôi chỉ có thể đưa cô tới đây, sau này cô có một mình phải sống thật tốt đấy.”
Tuy là lần cuối cùng, bác Hà vẫn tự mình sắp xếp lại vali cho Tần Tang Tang, xếp gọn từng bộ quần áo.
“Cháu đã biết, cháu cảm ơn bác Hà.”
Tần Tang Tang có chút bất ngờ đồng thời cũng cảm thấy vui sướng thay nguyên chủ, ít nhất ở trong căn nhà lạnh nhạt kia còn có người chân chính quan tâm cô ấy.
Nhưng mà khi cô vô tình liếc thấy giữa mày bác Hà, không nhịn được nhíu mày.
Rõ ràng vừa rồi còn không có, sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện?
Nghĩ tới nhân phẩm của bác Hà, Tần Tang Tang vươn tay: “Bác Hà, cho cháu mượn hai đồng tiền xu trấn phòng.”
Ở dân gian, khi ở khách sạn bên ngoài sẽ đặt hai đồng xu ở hai bên cửa phòng, như vậy gọi là áp tà.
“Ừm ừm, được.”
Bác Hà mò mẫm trên người không có, lại đến chỗ xe tìm một lúc lâu, tìm ra mười mấy đồng xu nhét hết vào trong tay Tần Tang Tang.
Tần Tang Tang vô cùng vui vẻ cất tiền xu còn dư lại vào trong túi chuẩn bị sáng mai mua bữa sáng, chỉ để lại một tờ tiền xu xoay tròn trong lòng bàn tay.
Sau khi xử lý tiền xu xong, cô nhét tiền xu vào sâu trong túi áo của bác Hà.
“Bác Hà, tin cháu mà nói hôm nay đừng đến nơi có nước chảy.”
Nước chảy, là chỉ nước vẫn luôn chảy ở trong giới tự nhiên.
(Cảm ơn các bạn đã theo dõi truyện nhà mình, các ch,ương 1-50 mình có ghép 2 chương lại để đăng nên số thứ tự có hơi ngắt quãng nhưng nội dung vẫn đầy đủ ạ, mong mọi người thông cảm, từ ch,ương 51 thì stt là bình thường.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



