Chúc Khúc Kỳ thất thần quay về chỗ ngồi, thẫn thờ rất lâu, chiếc điện thoại màn hình tối om thỉnh thoảng lại rung lên một tiếng.
"Đi ra ngoài một chuyến mà sao đánh mất hồn vía thế?" Tối nay Triệu Nhiễm Nhiễm cũng tăng ca, chị vừa vào phòng trà pha cà phê, tiện tay pha cho Chúc Khúc Kỳ một cốc rồi đặt lên bàn cô.
Chúc Khúc Kỳ bưng lên uống một ngụm lớn, Triệu Nhiễm Nhiễm có bỏ đá, cô lỡ uống phải nhưng cũng không nhả ra mà nhai rôm rốp trong miệng: "Sao Tạ Tổng lại đến công ty chúng ta thế ạ?"
"Đến rồi á?" Triệu Nhiễm Nhiễm ngồi xuống, trượt ghế lại gần mép bàn: "Chị không biết, em gặp anh ấy lúc nào?"
Viên đá bị nhai vụn, Chúc Khúc Kỳ nuốt xuống, cảm giác mát lạnh thấu tim, người cũng bình tĩnh lại không ít.
Cô xoa mặt rồi ấn mở điện thoại, màn hình sáng lên, nhận diện khuôn mặt tự động mở khóa, giao diện vẫn dừng ở khung chat với Chu Tề Tiêu.
Chúc Khúc Kỳ lập tức biến sắc.
Tin nhắn cay nghiệt cô vừa gõ sao lại gửi đi rồi?!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


