Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tình Yêu Vỡ Nát Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Thời gian từng ngày trôi qua, rất nhanh đã đến ngày ta cập kê.

Trong phủ giăng đèn kết hoa, trời còn chưa sáng đã bắt đầu chuẩn bị.

Bởi vì kiếp này ta không bị thương, thuốc mỡ Tạ Phi Mặc mang đến, đã biến thành một hộp hương cao có thể khiến da trắng mịn lưu hương.

Hắn đứng đối diện ta, không còn nhìn thấy chút nào vẻ tức giận như hôm đó.

Chỉ mỉm cười nói: "Mấy ngày trước ta có nhiều sơ suất, lạnh nhạt với A Âm, sau này sẽ không như vậy nữa."

"Nàng mau thử đi, đây là ta đặc biệt sai người điều chế, mùi hoa hải đường mùa xuân mà nàng thích nhất."

Để hắn không nghi ngờ, ta dùng đầu ngón tay lấy một chút hương cao, bôi đều lên mu bàn tay.

Một chén trà sau, ta nhìn lại.

Tạ Phi Mặc và Bạch Đường đều đã không thấy đâu.

Ta dặn dò thị nữ Yên Liễu một câu, liền nhấc váy, đi về phía hậu viện.

Cây cối rậm rạp, nhưng không hiểu vì sao, ta càng đi càng thấy nóng, sức lực trên người cũng càng ngày càng suy yếu.

Cho đến khi đi đến gần một hòn non bộ, bị một bàn tay đột nhiên chìa ra kéo vào trong.

"Thẩm Quy Âm, ta đã biết chuyện kiếp trước rồi, sao có thể bị ngươi gài bẫy?"

Giọng nói lạnh lùng của Tạ Phi Mặc vang lên.

Giọng không lớn, nhưng như một tiếng sấm nổ bên tai ta.

Trong bóng tối sau hòn non bộ, ta kinh ngạc nhìn khuôn mặt đắc ý và chắc chắn của hắn.

Trong khoảnh khắc, ta hiểu ra ý nghĩa của ánh mắt ngày đó.

—— Tạ Phi Mặc, cũng đã trở lại.

Hắn đẩy ta vào hòn non bộ, thân hình phủ xuống, mặt cũng từng tấc một tiến lại gần.

Hơi thở nóng rực phả vào mũi ta: "Lần này, ta sẽ không cho ngươi có cơ hội hãm hại Đường Đường."

"Đợi những người ngươi sắp xếp đến đây, sẽ chỉ thấy chúng ta ở chỗ này tình khó kìm lòng. Ngươi bám lấy ta, hèn mọn cầu hoan như chó."

"Ngày thành thân của chúng ta vẫn sẽ diễn ra như cũ."

"Ta sẽ cưới ngươi, đợi đến khi lợi dụng ngươi và Thẩm gia cạn kiệt, sẽ khiến ngươi vạn kiếp bất phục."

Ta nghe hắn đắc ý kể lể, nhìn khuôn mặt hắn gần trong gang tấc, liều mạng muốn giãy giụa.

"Kỳ lạ, vừa rồi hình như Tạ công tử và một vị cô nương ở chỗ này..."

Tạ Phi Mặc đắc ý cười, ghé vào tai ta:

"Ngươi nghe đấy, bọn họ đến rồi."

Trong lòng ta lạnh toát, cố gắng cắn mạnh đầu lưỡi, dùng cơn đau nhói để khiến bản thân tỉnh táo hơn một chút khỏi dược tính.

Nhưng ngay sau đó, sức nặng đè trên người bỗng nhiên nhẹ bẫng.

Mùi hương quen thuộc của cỏ cây lẫn trong gió thổi tới.

Ta mở mắt, thấy Tạ Cảnh Trạm đứng trên hòn non bộ lởm chởm, từ trên cao nhìn xuống.

"Huynh trưởng đọc sách bao nhiêu năm, chỉ biết dùng những thủ đoạn hạ lưu này thôi sao?"

Đầu kiếm trong tay hắn khẽ nhấc lên, từng tấc một tiến về phía trước.

Tạ Phi Mặc bất đắc dĩ, bị ép lùi lại từng bước, cuối cùng trượt chân, ngã xuống hồ nước phía sau.

Lúc này ta mới để ý, trong tay Tạ Cảnh Trạm còn xách theo một người.

Ánh mắt nàng ta mang theo hận ý ngút trời, nhìn chằm chằm vào Tạ Cảnh Trạm và ta, nhưng không biết vì sao, ngay cả sức giãy giụa cũng không có.

"Vì thuốc của Tạ Phi Mặc, ta cũng mượn cho nàng ta dùng một chút."

Như nhìn thấu sự nghi hoặc trong lòng ta, Tạ Cảnh Trạm giải thích.

Hắn nhướng mày trêu ngươi Bạch Đường đang hận không thể dùng ánh mắt giết chết hắn:

"Không phải thích trốn một bên xem trò cười sao? Vậy thì xuống cùng đi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc