Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tình Yêu Vỡ Nát Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Ta hỏi huynh ấy làm sao vậy, huynh ấy dừng lại một lát, vẫn nói:

"Ngày đó, ở nơi tru diệt nghịch tặc, ta phát hiện ra tín vật của phủ công chúa. Sau đó tấu lên thiên tử, bệ hạ không nói gì, chỉ thu cất đồ vật lại, bảo ta nhất định không được rêu rao."

Ta vừa hồi tưởng, vừa bất giác lẩm bẩm:

"Mưu phản... Trưởng công chúa..."

"Thẩm Quy Âm, ngươi không muốn sống nữa à!"

Tiếng quát mang theo vài phần lo lắng của Tạ Cảnh Trạm kéo ta từ hồi ức trở về.

Ta nhìn đôi mắt hắn gần trong gang tấc, trấn định lại, hỏi:

"Tạ Cảnh Trạm, ngươi có muốn làm thế tử phủ An Viễn Hầu không?"

Hắn ngẩn người, bật cười khinh bỉ:

"Ta tự có thể ra quân doanh lập công, tự mình tấu trình bệ hạ đòi phong thưởng. Chỉ là một tước vị kế tập, trừ vị hôn phu vô dụng của ngươi, ai thèm?"

"Vậy, nếu ta hủy hôn với hắn, danh tiếng bị hủy hoại, ngươi có bằng lòng đính hôn với ta không?"

Hắn nhìn ta, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo:

"Đây lại là trò hề mà ngươi thay hắn đến thử ta sao? Thẩm Quy Âm, ta cảnh cáo ngươi, ta bây giờ không dễ bị lừa như trước kia đâu –"

Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên im bặt.

Một chiếc túi thơm mềm mại bị ta nhét vào tay hắn.

Trên đó thêu hoa hải đường mùa xuân, loài hoa ta yêu thích nhất.

"Ta không hề lừa ngươi, chỉ là có vài lời không tiện nói rõ vào lúc này. Ta nói muốn đính hôn với ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý, ta tuyệt đối không nuốt lời."

"Tạ Cảnh Trạm, đây là tín vật."

Nói xong, ta nâng vạt váy, vội vàng lên xe ngựa trở về nhà.

Ta trở về phòng, cầm bút viết xuống những mốc thời gian then chốt nhất của kiếp trước.

Thứ nhất là hôm nay, tại hội thơ, Bạch Đường rực rỡ hào quang, danh chấn kinh thành.

Và ta bị Trưởng công chúa dùng chén trà ném trúng trán, để lại vết sẹo mười năm không lành.

Thứ hai là sáu tháng sau, Tạ Cảnh Trạm được phong phó tướng, theo quân đi dẹp loạn giặc ở vùng duyên hải phía đông nam.

Một mình chém trăm địch, lập nên chiến công hiển hách, hắn khải hoàn hồi triều.

Ngày quân lính tiến vào kinh thành, chính là ngày ta và Tạ Phi Mặc đại hôn.

Sau này ta nghe nói, trên triều đình, Hoàng thượng hỏi hắn muốn ban thưởng gì.

Hắn im lặng rất lâu, không đòi hỏi gì cả.

Viết đến đây, đầu bút của ta chợt khựng lại, trên tờ giấy Tuyên loang ra một giọt mực lớn.

Thứ ba, là năm thứ ba sau khi ta và Tạ Phi Mặc thành thân.

Không lâu sau khi ta sẩy thai, Bạch Đường bị ca ca ta phát hiện cấu kết với người khác, mưu đồ tạo phản.

Bị chém ngay tại chỗ.

Viết đến đây, nỗi đau bị lăng trì ngàn đao của kiếp trước lại một lần nữa ùa về.

Ta đến Đông viện bái kiến ca ca.

Huynh ấy kiên nhẫn nghe ta nói xong, ôn tồn hỏi:

"Đang yên đang lành, A Âm sao lại muốn hủy hôn với Tạ Phi Mặc? Chẳng phải trước đây muội thích hắn nhất sao?"

"Thích thì sao chứ? Hắn và Bạch Đường sớm đã tâm đầu ý hợp, cưới ta chẳng qua là muốn mượn thế lực của Thẩm gia, tranh đoạt vị trí thế tử với thứ đệ được sủng ái thôi."

Ta vặn vẹo khăn tay, cố gắng để giọng nói mang theo vài phần nghẹn ngào:

"Hắn nói, đợi thừa kế tước vị, sẽ ép ta tự xin từ chức phu nhân, rồi dùng kiệu tám người nâng nghênh đón Bạch Đường."

Thần sắc của ca ca lập tức nghiêm túc: "Tạ Phi Mặc thật sự nói vậy sao?"

"Ngàn vạn lần là thật, là ta tận tai nghe được."

Chỉ là không phải kiếp này, mà là kiếp trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc