Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cảm xúc trong lòng tôi dâng trào như sương mù dày đặc, khiến tôi gần như nghẹt thở. Tôi im lặng rất lâu, mãi mới khàn giọng đáp một tiếng.
Nửa đêm, Chu Ngôn khẽ gọi: "Y Y, em ngủ chưa?"
Xác nhận ba lần rằng tôi đã ngủ say, anh mới đứng dậy, ra ban công gọi điện.
"Hôm nay em gặp vợ anh rồi à?"
"Nhiễm Nhiễm, chuyện ly hôn không đơn giản như em nghĩ đâu."
"Em trước giờ luôn ngoan ngoãn, vậy nên giờ đừng gây chuyện với anh, được không?"
Cách nhau vài bước chân, một cánh cửa kính trong suốt.
Bên kia, chồng tôi – Chu Ngôn – đang dịu dàng an ủi cô tình nhân trẻ tuổi của mình:
"Đương nhiên anh yêu em, em là người anh yêu nhất."
Giọng ngọt ngào quấn quýt đến lạ.
Một làn khói trắng mỏng manh lượn lờ bốc lên từ kẽ ngón tay anh, nơi điếu thuốc cháy dở vẫn còn kẹp chặt.
Tôi đứng lặng, ngây người nhìn anh.
Cho đến khi Chu Ngôn dường như cảm nhận được điều gì đó, anh quay đầu lại, xuyên qua lớp kính, ánh mắt chạm vào tôi.
Anh lập tức khựng lại: "…Y Y."
Tôi nhắm mắt, cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng khàn đi khi hỏi: "Chu Ngôn, anh vừa gọi điện cho ai vậy?"
"Không có ai cả, phương án mới có chút vấn đề, Tiểu Đinh và mấy người khác tìm anh để xin ý kiến thôi."
Anh bước về phía tôi, tay nhanh chóng cất điện thoại vào túi.
Giọng điệu tự nhiên như thể chẳng có gì bất thường.
Cứ như những lời nói dối ấy, anh đã quen thốt ra không biết bao nhiêu lần.
Khi anh đến gần, mùi thuốc lá thoảng qua từ người anh khiến tôi ho khan hai tiếng, anh lập tức lo lắng đưa tay sờ trán tôi:
Tôi kéo áo ngủ trên người, khẽ đáp: "Được."
Giọng tôi vẫn nhẹ nhàng, bình tĩnh như mọi khi.
Toàn thân Chu Ngôn dường như thả lỏng dần.
"Về phòng ngủ đi."
Rồi anh quay về giường, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.
Tôi nằm đó, chăn đắp kín người, nhưng đôi mắt cứ dán chặt vào trần nhà tối đen, ngẩn ngơ.
Chỉ cần nhắm mắt lại, những ký ức xưa cũ lại ùa về.
Năm tôi 12 tuổi, Chu Ngôn theo mẹ đến thị trấn nhỏ để dưỡng bệnh và quen biết tôi.
Khi ấy, tôi thường xuyên bị bỏ đói.
Mỗi lần mẹ cãi nhau với bố, tôi lại bị phạt đứng ngoài sân.
Em trai tôi gặm đùi gà trước mặt tôi với vẻ đắc ý và chế nhạo:
"Này, đồ bỏ đi, mẹ nói cả đời mày chỉ được ăn đồ thừa của tao thôi."
Chu Ngôn xuất hiện, chẳng ngại ánh mắt của mẹ và em trai tôi.
Kéo tôi đi thẳng về nhà anh, cho tôi ăn một bữa no nê.
Mẹ tôi với cơn giận vẫn chưa nguôi sau trận cãi vã với bố, quát lớn phía sau: "Thích nó thế thì nhận nó làm con dâu nuôi từ bé cho nhà mày luôn đi!"
Anh dừng bước, quay lại cười khẽ: "Cũng được, còn hơn để cô ấy ở đây bị bỏ đói đến chết."
Sau khi thi đại học, bố mẹ tôi cuối cùng cũng chấm dứt cuộc hôn nhân méo mó ấy.
Bố bỏ đi.
Mẹ lạnh lùng cảnh cáo: "Đường Y, mày 18 tuổi rồi, trưởng thành rồi, tao không có nghĩa vụ nuôi mày nữa, đừng mơ tao cho mày một xu nào."
Tôi dựa vào tiền vay sinh viên và học bổng để vượt qua bốn năm đại học đầy khó khăn.
Còn Chu Ngôn lăn lộn làm thêm, tích góp từng đồng, rồi hợp tác với người khác khởi nghiệp.
Năm thứ tư đại học, vì một bữa tiệc rượu, anh lỡ hẹn sinh nhật tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






