Khi động đất bất ngờ ập đến, Chu Ngôn theo bản năng lao đến che chắn cho tôi. Anh bị những mảnh vỡ đè lên người, toàn thân gãy nát xương cốt, chỉ để bảo vệ tôi khỏi hiểm nguy.
Trong phòng bệnh, cô gái nằm giường bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, khẽ nói: "Chồng chị không màng nguy hiểm để cứu chị, anh ấy thật sự rất yêu thương chị."
Tôi cười gượng gạo đáp: "Ừ, đúng vậy."
Nhưng chỉ tối qua thôi, khi tôi đã chìm sâu vào giấc ngủ, anh ta lặng lẽ trốn vào phòng vệ sinh, giọng nói dịu dàng vang lên qua khe cửa, an ủi một cô gái trẻ – người mà anh âm thầm nuôi dưỡng bên ngoài.
"Anh không sao đâu, đừng khóc nữa, ngoan nào."
"Chỉ cần nghĩ đến em, anh chẳng còn sợ gì cả."
*****
Tôi và Chu Ngôn là thanh mai trúc mã, từ mối tình đầu ngây ngô cho đến nay đã trọn vẹn mười năm. Chúng tôi từng là cặp đôi kiểu mẫu trong mắt mọi người, được ca ngợi như hình mẫu lý tưởng. Nhưng chẳng ai biết, từ lâu anh đã giấu giếm một người thay thế – một cô gái trẻ trung, giống hệt tôi của năm mười tám tuổi, khi chúng tôi mới bắt đầu quen nhau.
Bí mật của Chu Ngôn bị tôi phát hiện vào năm thứ năm sau khi chúng tôi kết hôn. Trên đường trở về từ một chuyến công tác, chiếc xe khách tôi đi bất ngờ gặp tai nạn. May mắn thay, tôi nghe lời anh, vừa lên xe đã thắt dây an toàn, nên chỉ bị thương nhẹ ở chân.
Tại phòng khám, một cô gái trẻ ngồi gần đó đang gọi điện cho bạn trai. Giọng cô nghẹn ngào xen lẫn tiếng khóc:
"Đau quá, đau quá, bao giờ anh mới đến đón em đây?"
"Được rồi, em sẽ ngoan ngoãn đợi anh."
Cô nghiêng đầu, nụ cười trên môi thoáng chút đắc ý: "Vậy thì chị cũng thật đáng thương nhỉ."
Cô ấy còn rất trẻ, cái vẻ muốn khoe khoang ấy như một đứa trẻ, không chút giấu giếm. Tôi mỉm cười, chẳng chút bực dọc: "Ừ, tình yêu của mấy em trẻ tuổi luôn nồng nhiệt, chẳng thể rời nhau dù chỉ một giây."
Ngày tôi và Chu Ngôn mười tám tuổi, chúng tôi cũng từng như vậy. Trong bữa tiệc chia tay sau kỳ thi đại học, anh uống say, nắm chặt tay tôi trước mặt mọi người, kiêu ngạo tuyên bố:
"Tốt nghiệp đại học, tôi sẽ cưới Đường Y. Không gì có thể chia cắt chúng tôi."
Xử lý xong vết thương, tôi rời phòng khám, vừa bước đi vừa chìm vào những ký ức xưa cũ. Chân bị đau, tôi đi từng bước chậm rãi. Đến cổng bệnh viện, tôi gọi xe và vừa ngồi vào trong thì bất ngờ trông thấy một chiếc Bentley đen quen thuộc dừng lại cách đó vài mét. Cửa xe mở ra, Chu Ngôn bước xuống, khuôn mặt thoáng nét lo lắng.
Tôi ngẩn người. Sao anh lại biết tôi bị thương?
Đang định hạ cửa sổ xe để gọi anh, tôi chợt khựng lại. Giây tiếp theo, cô gái trẻ trong phòng khám chạy đến, lao thẳng vào vòng tay anh. Chu Ngôn lùi một bước, cẩn thận tránh chỗ băng bó trên tay cô, rồi ôm chặt cô vào lòng.
Qua lớp kính xe, giọng nói của họ mơ hồ truyền đến:
"Đã bị thương còn hấp tấp như vậy."
Cô gái ngẩng mặt, nũng nịu: "Tại mấy ngày rồi em không gặp anh, dù bị thương cũng phải ôm anh một cái."
Giọng Chu Ngôn tràn đầy bất lực và nuông chiều: "Thật sự không thể để em rời khỏi tầm mắt anh dù chỉ một giây."
Những lời này, anh từng nói với tôi. Năm chúng tôi hai mươi tuổi, sau khi tôi cãi nhau với mẹ và bị đuổi khỏi nhà giữa đêm khuya, anh tìm thấy tôi trên đường phố. Dưới ánh trăng, đôi mắt anh đỏ hoe, nhìn vết tát trên má tôi mà đau lòng thốt lên:
"Sau này về nhà, anh sẽ không để em rời khỏi tầm mắt anh, dù chỉ một giây."
Trời bên ngoài bắt đầu mưa. Khi Chu Ngôn trở về, tôi đang co ro ôm gối trên sofa.
"Y Y, em về rồi sao không bật đèn?" Anh bật công tắc, ánh sáng lập tức tràn ngập căn phòng tối tăm.
Tôi ngước nhìn anh, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt ấy, cố tìm một dấu vết khác biệt so với ngày xưa. Nhưng chẳng có gì thay đổi, anh vẫn như thường lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


