Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Nàng Gió Xuân Gặp Lửa Hạ Chương 25: Tỳ Bà

Cài Đặt

Chương 25: Tỳ Bà

Nguyễn Ngọc vật lộn một hồi khó khăn trong giấc mơ, cuối cùng cũng từ từ mở mắt. Hai má nàng đỏ ửng bất thường, đôi mắt nhìn chằm chằm lên đỉnh trướng, đầu óc tê dại từng cơn.

Triều Lỗ dừng lại, nhưng hơi thở vẫn còn hổn hển. Sau khi nhận thức được chuyện gì đã xảy ra, Nguyễn Ngọc mở to mắt, nhìn hắn như nhìn thấy người ngoài hành tinh.

Triều Lỗ vén chăn ngồi thẳng dậy, lại bế nàng lên, nhỏ bé gọn lỏn, ôm vào trong lòng.

Người trong lòng rõ ràng đang ngẩn ngơ.

Hắn đưa tay nhéo nhéo dái tai Nguyễn Ngọc: "Ta không có tỳ nữ thông phòng, ta không hiểu, chẳng lẽ cô cũng không hiểu?"

Nghĩ đến đây hắn lại thấy hơi giận, nhất là khi nhớ lại tối qua nàng còn ám chỉ hỏi hắn, càng cảm thấy khó xử.

Nguyễn Ngọc đỏ mặt, phản ứng lại.

Nghĩ đến người này có thể hiểu chuyện, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế...

Triều Lỗ nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng quả nhiên hiểu biết hơn mình, ngọn lửa trong lòng không kìm được càng lúc càng cháy to.

Hắn nở nụ cười xấu xa, làm bộ muốn nhào tới ——

"Điện hạ!" Nguyễn Ngọc vào lúc dầu sôi lửa bỏng lập tức ngăn cản hắn, đôi mắt ngấn nước, hai tay cũng mềm mại bám lấy vai hắn.

"Sao thế?" Giọng nam nhân khàn đặc.

Nguyễn Ngọc mím môi: "Có thể đợi mấy ngày nữa không? Thiếp muốn đợi lễ hội Tổ Lỗ kết thúc đã..."

"Tại sao?"

Nguyễn Ngọc mím môi, cố gắng hạ thấp giọng: "Điện hạ đã biết rồi thì chắc cũng hiểu chuyện nam nữ, nữ tử lần đầu tiên sẽ rất khó chịu. Toàn nương lại càng dặn dò thiếp nhiều lần, điện hạ vĩ đại (to lớn), sự chênh lệch giữa thiếp và ngài là rõ rành rành ra đó. Nếu điện hạ cứ nhất quyết muốn làm, e là ngày mai ngày kia thiếp chẳng làm nổi việc gì nữa đâu. Ngày mai là Trát Mộc Ngạn, ngay sau đó là lễ hội Tổ Lỗ, thiếp mà như thế, chẳng phải để tất cả mọi người chê cười sao?"

Triều Lỗ có chút nghi hoặc: "Nghiêm trọng thế à?"

Lời này của Nguyễn Ngọc tuy có chút tư tâm, ví dụ như hiện tại nàng buồn ngủ muốn chết chẳng muốn hầu hạ ai cả, nhưng phần nhiều vẫn là lời nói thật lòng. Cái đó của Triều Lỗ... nàng đã nhìn thấy rồi, nàng thực sự không tưởng tượng nổi chuyện đó, ít nhiều vẫn có chút sợ hãi.

Triều Lỗ thấy nàng rũ mắt đáng thương, có chút phiền muộn nói: "Được rồi được rồi!"

Trong lòng Nguyễn Ngọc vui mừng, không ngờ hắn lại đồng ý thật.

Triều Lỗ cười, vùi mặt vào hõm cổ nàng. Hắn có thể đợi thêm hai ngày, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ không tự tìm niềm vui ——

Nguyễn Ngọc nhớ tới việc hắn vừa làm, có chút kháng cự, nhưng kháng cự cũng vô dụng, bởi vì người đàn ông này sau khi khai khiếu, dường như không thể vãn hồi được nữa...

Nửa đêm, Nguyễn Ngọc mệt lả, rúc vào lòng hắn ngủ thiếp đi. Triều Lỗ lần đầu tiên ôm người ngủ, hai người thân mật ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Trong cổ họng người đàn ông phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, chỉ cảm thấy trước kia mình đúng là phí hoài tháng ngày! Hắn nắn bóp cổ tay và ngón tay mảnh khảnh của Nguyễn Ngọc, lại vòng ra sau lưng trước ngực, chỉ cảm thấy chỗ nào cũng yêu thích không thôi, giống như thiếu niên đang nghịch ngợm món bảo bối tâm đắc, yêu thích không buông tay.

...

Cuối cùng cũng đến ngày Trát Mộc Ngạn.

Sáng sớm tinh mơ, Đại Khả đôn đã trịnh trọng bận rộn.

Lần Trát Mộc Ngạn này rõ ràng trang trọng hơn mọi năm. Lúc thi sơ khảo Đại Khả đôn đã gửi thiệp mời mấy vị Khả đôn và một số phu nhân của đại thần có máu mặt đến trướng của mình uống trà. Thu phu nhân, Hải Lạp và Nguyễn Ngọc nhất định phải có mặt, nhưng vì có mẹ chồng ở đó nên mọi chuyện cũng trôi qua êm đẹp.

Đến ngày cung yến hôm nay, lại càng phô trương thanh thế.

Nguyễn Ngọc cũng hồi hộp lây, sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị.

Toàn nương và Thanh Quả bước vào: "Khả đôn, bây giờ thay y phục luôn hay sao ạ?"

"Thay luôn đi, kẻo lát nữa lại luống cuống tay chân."

Tỳ nữ cũng mang tới hai đôi giày đặt làm riêng. Thanh Quả đi tới xem xét, chọn đôi hợp với lễ phục hôm nay nhất: "Khả đôn, giày tới rồi."

Nguyễn Ngọc gật đầu, đi thử, kích cỡ vừa vặn.

Thanh Quả vừa định đi lấy đôi thứ hai thì bên ngoài truyền tin Hải Lạp tới.

Nguyễn Ngọc xua tay cho bọn họ lui xuống hết, tự mình đi ra ngoài: "A tỷ."

Hải Lạp dắt theo Bố Hách: "Mợ ơi!"

Bé Bố Hách vui vẻ chạy tới.

Hải Lạp cười nói: "Mẹ bảo ta tiện đường qua đón muội, hôm nay mẹ ngồi cùng Phụ hãn, chúng ta ngồi bên dưới."

Nguyễn Ngọc gật đầu: "Vâng, làm phiền A tỷ rồi."

Chẳng bao lâu sau Triều Lỗ cũng đi thao luyện về. Vừa vào trong lều, ánh mắt đã dán chặt lên người Nguyễn Ngọc không rời.

Nguyễn Ngọc quay mặt đi không muốn để ý đến hắn, nhưng Hải Lạp lại nhìn ra: "Thấy thê tử mình đẹp quá à? Thu liễm ánh mắt chút đi."

Triều Lỗ: "Ừ, đẹp." Ánh mắt vẫn không thu về, cứ như xuyên qua lớp y phục có thể nhìn thấu bên trong nàng vậy.

Nguyễn Ngọc trừng mắt nhìn hắn một cái, Triều Lỗ mới ngượng ngùng hoàn hồn.

"Đi thôi, Phụ hãn nói đều đến Kim trướng dùng bữa."

Hải Lạp: "Được, mẹ cũng qua đó rồi à?"

"Ừ."

Triều Lỗ đi đến trước mặt Nguyễn Ngọc, chìa khuỷu tay ra cho nàng. Ai ngờ Nguyễn Ngọc chẳng thèm nhìn, kéo tay Hải Lạp cùng đi luôn.

Triều Lỗ: "..."

Đành phải lẳng lặng đi theo sau.

Đến Kim trướng.

Nguyễn Ngọc thu lại vẻ cười đùa trở nên nghiêm túc. Theo quy tắc, nàng phải ngồi cùng Triều Lỗ. Nàng vừa mới ngồi xuống, Triều Lỗ liền nắm lấy tay nàng dưới gầm bàn.

Nguyễn Ngọc giật mình thon thót.

Nam nhân lại tỏ vẻ điềm nhiên như không, thậm chí có người đi qua chào hỏi hắn cũng gật đầu mỉm cười đáp lại. Nguyễn Ngọc bị buộc phải cùng hắn gật đầu mỉm cười với người ta, nhưng dưới gầm bàn, nam nhân lại cố ý nhéo đầu ngón tay nàng.

Đợi người đi khỏi, Nguyễn Ngọc lập tức rút tay về, còn hung hăng véo hắn một cái. Tiếc là người Triều Lỗ cứng như đá, véo cũng chẳng xi nhê gì.

Triều Lỗ nhếch môi, cũng thu lại tâm tư trêu chọc.

Rất nhanh, Đại Khả đôn và Khả Hãn cùng đến. Mọi người đứng dậy hành lễ, Hô Nhật Lặc giơ tay lên.

"Hôm nay vốn là cuộc thi Trát Mộc Ngạn, là chuyện của nữ nhi gia, nhưng Khả đôn nói, thảo nguyên năm nay được mùa, đáng để ăn mừng, cho nên mượn cơ hội này, vừa hay cũng chiêu đãi mọi người, hôm nay không có việc gì quan trọng, cứ ăn ngon uống say nghe đàn hát đi!"

"Đa tạ Đại Hãn, đa tạ Khả đôn!"

Tát Nhân mỉm cười cùng Hô Nhật Lặc ngồi xuống, những người còn lại cũng lần lượt an tọa.

Đại Hãn nói cũng không sai, cho nên hôm nay Nguyễn Ngọc và Triều Lỗ cũng không có việc gì, nàng không tham gia Trát Mộc Ngạn, chỉ cần ngồi đây vỗ tay là được.

Đại Khả đôn tuyên bố cuộc thi bắt đầu, dần dần, tiếng nhạc vang lên.

Nguyễn Ngọc ngước mắt nhìn một vòng, mấy vị Khả đôn đều ngồi ở chỗ của mình, nhưng đều ăn mặc lộng lẫy, bên cạnh đặt một cây đàn Mã đầu cầm.

Triều Lỗ: "Nhìn cái gì thế?" Hắn rót cho nàng một chén rượu sữa dê.

Nguyễn Ngọc thu hồi ánh mắt, nói: "Ta không tham gia chắc là không sao đâu nhỉ? Sẽ không đột nhiên gọi ta chứ?"

"Tại sao cô lại nghĩ vậy?"

Nguyễn Ngọc: "... Tại vì trước kia lúc ta học đàn, hay bị phu tử gọi tên, thực sự là hơi sợ rồi..."

Triều Lỗ: "Vậy là cô biết đàn?"

Nguyễn Ngọc: "Đương nhiên là biết, nhưng cái này với Mã đầu cầm không giống nhau, là cổ cầm."

Triều Lỗ hiểu rồi.

"Không đâu, cho dù có người gọi cô, đừng để ý đến hắn."

Nguyễn Ngọc: "... Cảm ơn chàng nhé." Chẳng được an ủi chút nào.

Cuộc thi chính thức bắt đầu, đã lục tục có quý nữ vào biểu diễn. Trước kia ở Trường An Nguyễn Ngọc cũng tham gia không ít chuyện này, sớm đã quen rồi, ngồi rất vững.

Nhưng Triều Lỗ thì một chút cũng không ngồi yên được. Bắt hắn ngồi đây bất động nghe khúc nhạc, quả thực còn khó chịu hơn cả bị phạt thể xác.

Hắn hận không thể bây giờ chạy ngay ra ngoài cưỡi Tương Vũ đi săn bắn!

Nguyễn Ngọc nhận ra sự đứng ngồi không yên của hắn, ho khan một tiếng, coi như nhắc nhở.

Triều Lỗ liếc nhìn nàng, lại tóm lấy tay nàng.

Nguyễn Ngọc giật nảy mình, giây tiếp theo liền nghe thấy giọng nói cố ý của nam nhân: "Cô không cho ta nhìn ngang liếc dọc, ta cũng phải tự tìm việc gì làm chứ."

Nguyễn Ngọc giãy giụa mãi không thoát, đành bất lực mặc kệ hắn.

Năm nữ tử được chọn vào vòng trong đã biểu diễn xong, trong đó có hai người đàn khá tốt, Nguyễn Ngọc nhìn thêm vài lần. Khi nàng nhìn sang, Tam điện hạ Tra Nhĩ cũng nhìn theo, hai người còn chạm mắt nhau, Tra Nhĩ cười ngượng ngùng với nàng.

Nguyễn Ngọc nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Tiếng tăm trêu hoa ghẹo nguyệt của Tra Nhĩ bên ngoài nàng đã nghe qua, nhưng Ngọc Châu còn chẳng nói gì, nàng đương nhiên sẽ không lo chuyện bao đồng.

Cô nương kia bị Tra Nhĩ nhìn một cái cũng tâm thần xao động, người ở đây đều biết mặt các Đài cát.

Còn một người nữa, cuối cùng lên sân khấu, dung mạo tuy không yểu điệu có tư sắc như người trước, nhưng toàn thân toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn. Tra Nhĩ không hứng thú với kiểu con gái này, cô nương đó rõ ràng cũng không hứng thú với hắn, nhưng lúc sắp kết thúc màn biểu diễn, nàng ta liếc nhìn Triều Lỗ.

Tuy chỉ là cái liếc mắt rất nhanh, nhưng Nguyễn Ngọc vẫn bắt được.

Nàng hơi nhướng mày, đón lấy ánh mắt của cô nương kia nhìn lại. Đối phương ngẩn ra, lập tức chột dạ cúi đầu, nốt nhạc cuối cùng còn đàn sai, khiến Đại Khả đôn ngồi trên cũng phải nhìn sang.

"Tiếc quá, vốn dĩ cũng không tệ."

Cô nương kia vội cúi đầu nói: "Dân nữ học nghệ không tinh, để Đại Khả đôn chê cười rồi."

Tát Nhân cười nói: "Không sao, các ngươi vốn dĩ không được học hành bài bản, được như vậy là tốt rồi." Nói xong, nhìn sang Đại Hãn: "Đại Hãn, nữ tử dân gian đã biểu diễn xong, tiếp theo là nữ tử của các bộ lạc."

Hô Nhật Lặc: "Ừ."

Triều Lỗ hoàn toàn không hay biết gì về chuyện vừa xảy ra, hắn đang bận ăn uống. Nguyễn Ngọc nhìn cô nương kia vài lần, nhớ tới mấy lần Triều Lỗ châm chọc nàng trước đó, bỗng nhiên cười cười, dùng chân huých hắn.

"Chàng nhìn kìa."

Triều Lỗ ngẩng đầu, không hiểu ra sao.

Nguyễn Ngọc nói rất nhỏ: "Chàng nhìn cô nương vừa đàn xong ấy, đẹp không?"

Triều Lỗ lúc này mới nhìn đối phương một cái, thuận miệng nói: "Cũng bình thường."

Nguyễn Ngọc kinh ngạc: "Bình thường? Ta tưởng đó là kiểu chàng thích chứ."

Triều Lỗ ngẩn người.

"Tại sao cô lại nghĩ như vậy!"

Chân mày nam nhân nhíu chặt lại, nàng có ý gì?!

Bây giờ đã bắt đầu tìm người cho hắn rồi sao?!

Nguyễn Ngọc nhếch môi, nói: "Ta thấy nàng ấy rất đẹp, màu da khỏe mạnh, vóc dáng cân đối, không giống như gió thổi là bay, chắc chắn cũng rất có sức lực."

Triều Lỗ: "Thế thì liên quan gì đến ta?!"

Nguyễn Ngọc: "..."

A Phúc đứng sau lưng cũng phì cười thành tiếng, ghé sát vào nhắc nhở Đài cát nhà mình. Triều Lỗ nghe xong, lông mày giãn ra: "Hóa ra cô ghen à."

Nguyễn Ngọc: "... Chàng nói phải thì là phải đi."

So đo với kẻ ngốc đến lời nói móc cũng không nghe ra làm gì.

Tâm trạng Triều Lỗ rất tốt, rõ ràng là cực kỳ tốt.

Thậm chí sau khi nhận được sự khẳng định của nàng còn toét miệng cười, động tĩnh bên này hơi lớn, khiến mấy vị Đài cát khác và cả Đại Khả đôn cũng phải nhìn sang. Nguyễn Ngọc vội vàng ngồi thẳng người, rụt tay về.

Hết buổi chiều, các quý nữ cũng lần lượt biểu diễn xong. Có người thở phào nhẹ nhõm, chắc cũng đến lúc ăn tối rồi về nhỉ? Cũng không biết Đại Khả đôn nghĩ thế nào, chuyện thi thố của đàn bà con gái, cứ bắt bọn họ tới đây, bức bối chết đi được!

Triều Lỗ rõ ràng cũng nóng lòng muốn đi, nhưng bỗng nhiên, Tát Nhân đứng dậy.

"Chư vị, Trát Mộc Ngạn hôm nay cảm tạ các vị đã nể mặt, màn biểu diễn của mọi người cũng vô cùng xuất sắc. Tuy nhiên, ta bỗng nhớ tới nguồn gốc của Trát Mộc Ngạn, vốn là biểu tượng cho sự giao lưu hữu nghị giữa tộc Hán và Mông Cổ chúng ta. Nhớ năm xưa khi Thái Tổ còn tại thế chính là như vậy, chỉ là sau này, nữ tử Trường An trong bộ lạc ngày càng ít đi, nên mới biến thành người mình tự vui với nhau.

Nhưng hiện nay... con trai ta năm nay mới cưới một vị Quận chúa Trường An, nghe nói là mỹ nhân Trường An, cũng là tài nữ. Ngọc Nhi, nhân cơ hội hôm nay, hay là con cũng lên tấu một khúc đi?"

Nguyễn Ngọc nhướng mày. Quả nhiên, đợi nàng ở chỗ này đây.

Lúc Tát Nhân đứng dậy, nàng đã cảm thấy không ổn rồi.

Triều Lỗ lại càng phản ứng mạnh hơn, đôi mắt nheo lại ngay tức khắc, tinh quang bắn ra bốn phía, cánh tay vốn tùy ý đặt trên đầu gối lập tức căng cứng. Nguyễn Ngọc sợ hắn đột nhiên đứng dậy đối chất, lập tức vỗ vỗ người hắn, trấn an hai cái.

Sắc mặt Thu phu nhân và Hải Lạp cũng dần trầm xuống, bọn Ô Na thì nhìn Nguyễn Ngọc với ánh mắt đầy ẩn ý.

Nguyễn Ngọc trấn an Triều Lỗ xong liền mỉm cười đứng dậy: "Đại Khả đôn nói rất phải. Tuy nhiên, cuộc thi Trát Mộc Ngạn này, trước đó con quả thực đã khéo léo từ chối rồi. Con từ nhỏ lớn lên ở Trường An, quả thực không biết Mã đầu cầm, Cổ cầm thì biết một chút, nếu mọi người không chê, con xin nguyện vì Đại Hãn và Đại Khả đôn hiến một khúc."

Hô Nhật Lặc nhướng mày, vừa định nói gì đó, Tát Nhân lại nói: "Tứ Khả đôn, ta vừa rồi cũng nói, Trát Mộc Ngạn chỉ tấu Mã đầu cầm, đây là minh chứng cho tình hữu nghị giữa hai bang. Không cần biết con đàn hay hay dở, cứ thử xem sao, chủ yếu là ở tấm lòng. Hơn nữa thảo nguyên không có ai đàn Cổ cầm, con có muốn, bây giờ ta cũng không biến ra được."

Hay cho câu chủ yếu ở tấm lòng!

Rõ ràng là muốn làm nàng xấu mặt!

Nhưng Nguyễn Ngọc không ngờ ở đây không có Cổ cầm, nhất thời trầm ngâm. Thu phu nhân thấy thế, bèn mỉm cười mở miệng: "Cổ cầm thì không có, nhưng ta có một cây tỳ bà. An An, con có biết chơi không?"

Mắt Nguyễn Ngọc sáng lên: "Cũng được ạ."

Sắc mặt Đại Khả đôn trầm xuống: "Thu phu nhân, Bản Khả đôn vừa rồi đã nói, cái Trát Mộc Ngạn này ——"

"Được rồi." Hô Nhật Lặc bỗng nhiên lên tiếng.

"Tỳ bà thì tỳ bà, tranh cãi cái gì, người ta không biết, sao cứ phải ép buộc làm gì?" Ánh mắt Hô Nhật Lặc nhìn Tát Nhân mang theo vài phần không cho phép nghi ngờ, Tát Nhân mím môi: "Vâng..."

Thu phu nhân quay đầu nhìn Thanh cô: "Lấy cây tỳ bà của ta tới đây."

Cung yến vốn đang trầm lắng bỗng náo nhiệt trở lại, ai nấy đều nhen nhóm vài phần mong chờ.

Ai mà không biết, khúc tỳ bà của Thu phu nhân là tuyệt kỹ! Chỉ tiếc là, bao nhiêu năm rồi không được nghe thấy.

Mọi người đều ngóng trông, muốn biết vị Tứ Khả đôn này, rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến đâu.

Tỳ bà rất nhanh được mang tới, Nguyễn Ngọc hai tay đón lấy. Lúc này nàng đã đi tới chính giữa, tất cả mọi người đều đang nhìn nàng.

Vừa rồi người khác đàn tấu, Triều Lỗ hơi ngả người ra sau, hận không thể nằm xuống, lúc này lại ngồi thẳng tắp, người hơi nghiêng về phía trước.

Mắt không chớp cái nào.

Nguyễn Ngọc kiểm tra cây tỳ bà này, quả nhiên là... trân phẩm.

Chỉ là lâu năm không dùng, vương chút dấu vết thời gian.

Thực ra Nguyễn Ngọc chưa từng nói với bất kỳ ai, bao gồm cả đích nữ và phụ thân cũng không biết, nàng không chỉ giỏi Cổ cầm.

Cầm sắt sáo tiêu, nàng đều biết, còn về tỳ bà...

Nguyễn Ngọc mỉm cười, thử âm một chút, liền tĩnh tâm lại, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gảy...

Trong đại điện dần dần yên tĩnh trở lại, chỉ nghe thấy từng tiếng nhạc du dương vấn vít trên xà nhà. Vừa rồi, có người vẻ mặt nghiền ngẫm, có người vẻ mặt khinh thường, lúc này, tất cả đều chuyển thành kinh ngạc.

Đầu ngón tay Nguyễn Ngọc khẽ vuốt chậm rãi vê, lúc đầu điệu nhạc thong thả, như chuông gió đung đưa trong gió nhẹ, lại như con thuyền ô bồng miền sông nước Giang Nam lướt trên mặt nước. Bỗng tiếng dây đàn dồn dập nổi lên, nhưng không chói tai, mà là tiếng vang giòn giã sống động...

Rồi lại trầm bổng du dương, âm thanh nhỏ đến mức có thể quấn quanh ngọn nến mà xoay tròn. Khi âm điệu lại nổi lên, lại trở thành từng đợt ngân nga kéo dài, dư âm vương vấn trên xà nhà mấy vòng, mới từ từ tan vào trong bóng chiều...

Bất tri bất giác, Đại Hãn đã từ từ ngồi thẳng dậy, vẻ mặt Thu phu nhân cũng trở nên kinh ngạc, vui mừng, một lát sau lại tràn ngập nỗi buồn man mác như nhớ tới chuyện gì đó...

Các quý nữ vừa biểu diễn xong lúc này vẻ mặt mỗi người một khác.

Thế này là không biết đàn sao? Là không muốn đàn thì có!

Biết tỳ bà, biết Cổ cầm, còn nói gì mà học không được Mã đầu cầm.

Huống hồ đem so sánh tiếng đàn này, Ô Na bấm chặt lòng bàn tay, liếc nhìn Đại Khả đôn sắc mặt cũng âm trầm như nước...

Ánh mắt Triều Lỗ cũng dán chặt vào, không chớp mắt.

Nàng mặc váy, lưng thẳng tắp ngồi ở đó, dáng vẻ đẹp biết bao! Cổ tay linh hoạt uyển chuyển, ánh sáng cũng đặc biệt ưu ái nàng.

Triều Lỗ nghe không hiểu âm nhạc gì cả, nhưng giờ phút này trong lòng chỉ có một ý nghĩ ——

Hì hì.

Hì hì.

A Phúc liếc nhìn điện hạ nhà mình, bỗng cảm thấy không nỡ nhìn thẳng.

Khúc nhạc kết thúc.

Trong điện yên tĩnh trong giây lát.

Nhưng rất nhanh, Hô Nhật Lặc dẫn đầu vỗ tay.

Tiếp đó, mọi người mới như bừng tỉnh, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

Bất kể là người Trung Nguyên hay người Hán (ý chỉ người Hán ở thảo nguyên), lúc này đều xúc động nhìn Nguyễn Ngọc.

"Gian quan oanh ngữ hoa để hoạt, U yết tuyền lưu thủy hạ nan. ① Hôm nay, Tứ Khả đôn khiến ta như được trở về Trường An phồn hoa, thực sự được mở mang tầm mắt."

Một vị lão thần mở lời, Nguyễn Ngọc vội vàng đứng dậy, khẽ nhún người. Nàng nhận ra đối phương, là Tống đại nhân - Sứ giả cầm tiết Trường An đóng tại Sát Cáp, địa vị tôn quý.

Đối phương cũng mỉm cười với nàng.

Đại Khả đôn lúc này cũng nhếch khóe môi: "Quả nhiên là tài nữ Trường An, trước đó thật sự khiêm tốn rồi. Hóa ra hôm nay con đã sớm chuẩn bị cho chúng ta một bất ngờ lớn, bao gồm cả... Thu phu nhân."

Ánh mắt Tát Nhân rõ ràng không hề thiện chí. Thực ra Nguyễn Ngọc cũng cảm thấy kỳ lạ, cây tỳ bà này rõ ràng nhiều năm không dùng, nhưng âm sắc lại rất chuẩn, còn được lau chùi trước, chẳng lẽ mẹ chồng đã sớm đoán được...

Nghĩ đến đây, Nguyễn Ngọc lập tức nói: "Khả đôn quá khen, con dâu đúng là có chuẩn bị trước, nhưng chuẩn bị không phải là khúc tỳ bà, mà là một bức tranh."

"Tranh?"

Nguyễn Ngọc ngước mắt: "Thực ra con dâu đã sớm biết nguồn gốc lịch sử của Trát Mộc Ngạn, nghĩ rằng con dâu tuy không biết đàn, nhưng cũng có thể đóng góp một phần tâm ý để góp vui cho ngày hôm nay, cho nên đã vẽ một bức tranh, dâng tặng Đại Hãn và Khả đôn."

Hô Nhật Lặc: "Mang lên xem thử."

Nguyễn Ngọc quay đầu nhìn Toàn nương, Toàn nương xoay người đi lấy.

Lần này, Triều Lỗ cũng nghi hoặc, tranh gì?

Chẳng lẽ là bức hôm nọ?

Chẳng bao lâu sau, Toàn nương mang tới một cuộn tranh, cùng Thanh Quả từ từ mở ra trước mặt mọi người...

Chỉ thấy trên bức tranh chính là cảnh tượng Trát Mộc Ngạn, nhưng không phải trong Kim trướng, mà là trên thảo nguyên. Mọi người quây quần bên đống lửa trại vừa hát vừa nhảy, người đàn đàn cũng không chỉ giới hạn là nữ tử, nam tử cũng ca múa giỏi, khung cảnh vui tươi động lòng người, khiến người ta nhìn vào đều cảm thấy vui vẻ trong lòng.

"Tranh đẹp!"

Người nói câu này là Tra Nhĩ, ai cũng biết hắn rất am hiểu về tranh, còn rất si mê, lúc này ánh mắt dán chặt vào bức tranh, không nỡ rời đi dù chỉ một khắc.

Ngọc Châu thấy vậy, bất mãn bĩu môi.

Hô Nhật Lặc bước xuống.

Ngưng mắt nhìn hồi lâu.

"Không tồi, tranh đẹp."

Nguyễn Ngọc cười nói: "Con dâu mượn hoa hiến phật, con mới tới, màu vẽ vẫn là xin của mẹ chồng, nếu không cũng chẳng vẽ được bức tranh thế này."

Hô Nhật Lặc mày mắt khẽ động, khóe mắt liếc nhìn Thu phu nhân bên kia.

Bỗng cao giọng nói: "Truyền lệnh, hôm nay tiếng đàn tỳ bà của Tứ Khả đôn mang lại đại cát cho Sát Cáp ta, ban thưởng một rương vàng ngọc, mười tấm da thú."

Nguyễn Ngọc lập tức hành lễ: "Đa tạ Phụ hãn."

Hô Nhật Lặc đưa tay ra, Toàn nương và Thanh Quả lập tức cuộn tranh lại đưa tới.

"Bức tranh này, Bản Hãn trân trọng cất giữ. Ngoài ra nếu con muốn màu vẽ, Bản Hãn sẽ tìm một ít gửi cho con."

"Cảm ơn Phụ hãn..."

Đại Hãn đứng dậy định đi, Tát Nhân cuống lên: "Đại Hãn không dùng bữa tối sao?"

Hô Nhật Lặc quay đầu nhìn bà ta một cái: "Không cần đâu, Khả đôn. Sau này Trát Mộc Ngạn đừng gò bó trong cung nữa, cũng không cần đặt ra nhất nhì gì đâu, đều ra thảo nguyên cả đi!"

Nói xong, xoay người sải bước bỏ đi.

Mấy vị đại thần lập tức hô to: "Đại Hãn anh minh!"

Rồi đi theo ra ngoài.

Người vừa tan, bữa tối này còn ăn uống gì được nữa? Không ít người lần lượt đứng dậy cáo lui, các cô nương thì lại cuống lên.

Thứ hạng còn chưa chọn ra mà!

Ô Na lo lắng nhìn Đại Khả đôn, Tát Nhân lại có cảm giác bất lực sâu sắc, lặng lẽ ngồi xuống.

Còn Triều Lỗ, sớm đã nhảy dựng lên, xông tới trước mặt Nguyễn Ngọc.

"Đi thôi."

Nguyễn Ngọc vốn còn cảm thấy hơi không ổn, nhưng thấy Ngọc Châu cũng quay người đi luôn, còn cả Hải Lạp cũng chuẩn bị đứng dậy, lúc này mới yên tâm đi theo Triều Lỗ ra ngoài.

Triều Lỗ kéo người đi rất nhanh, hơn nữa hướng đi không phải là phủ trướng của bọn họ.

"Chàng đưa ta đi đâu đấy?" Nguyễn Ngọc khó hiểu.

Triều Lỗ: "Bức chết ta rồi, đưa cô đi cưỡi ngựa, muốn đi không?"

Cưỡi ngựa...?

Nguyễn Ngọc nhìn thảo nguyên bao la này, cưỡi ngựa trên thảo nguyên à, nàng vẫn luôn mong chờ điều này, nhưng mà bây giờ...

"Chạy hai vòng rồi về!" Triều Lỗ nhận ra sự lo lắng của nàng, Nguyễn Ngọc mỉm cười: "Cũng được."

Có Triều Lỗ ở đây, nàng cũng chẳng có gì phải sợ.

Triều Lỗ dắt Tương Vũ ra. Lúc đầu Nguyễn Ngọc còn hơi sợ, hắn đi tới bên cạnh Nguyễn Ngọc, nhìn nàng nói: "Đừng sợ, bây giờ nó đã thu liễm tính khí nhiều rồi, ngoan lắm, không tin cô sờ thử xem, nó sẽ không kháng cự cô đâu."

Nguyễn Ngọc bị Triều Lỗ nắm tay, thăm dò sờ sờ đầu Tương Vũ. Tương Vũ gõ gõ móng ngựa, phun khí một cái, nhưng quả thực rất ngoan ngoãn.

Triều Lỗ cười với nàng một cái: "Thấy chưa, ta bế cô lên."

Nói xong, nhấc eo Nguyễn Ngọc lên. Nguyễn Ngọc phối hợp với động tác của hắn, miễn cưỡng ngồi vững. Giây tiếp theo, Triều Lỗ cũng nhảy lên ngựa, Nguyễn Ngọc ngả người ra sau, liền rơi vào lồng ngực hắn.

Nàng không nhịn được mở to mắt.

"Cao quá..."

Nàng chưa từng nghĩ sẽ cao thế này, ngạc nhiên vui mừng nhìn mọi thứ xung quanh.

Triều Lỗ cúi đầu nhìn nàng, thu hết niềm vui sướng, ngạc nhiên và cả một chút xíu căng thẳng của nàng vào đáy mắt.

Nam nhân rũ mắt, không biết đang nghĩ gì. Bỗng nhiên, hắn cúi đầu, xoay mặt Nguyễn Ngọc lại, trong ánh mắt hoàn toàn không đề phòng của nàng, bất ngờ hôn mạnh lên môi nàng mấy cái liền!

Chụt ——

Tiếng kêu còn đặc biệt vang dội!

Hai má Nguyễn Ngọc trong nháy mắt đỏ bừng, không phải vì xấu hổ, mà là bị hắn cọ cho đỏ!

Quả nhiên vẫn là tên man di!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc