Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Trà Trà liếc nhìn Độc Cô Mặc Hàn đang nhắm mắt yên lặng ngồi trên sofa, cô bình tĩnh cầm chống nạng đi lấy chiếc cốc màu nhạt hơn trên bàn.
Sau khi lấy cốc thành công, bên trong đã đầy nước, Nguyễn Trà Trà hoàn toàn quên mất thân phận hiện tại của cô có thể yêu cầu người hầu rót nước cho mình.
Quản gia và những người hầu nhìn nhau, vì sao bà chủ lại uống nước từ chiếc cốc của ông chủ? Ông chủ có thói ở sạch…
Nguyễn Trà Trà nào biết rằng hai chiếc cốc đều của Độc Cô Mặc Hàn, cô ngửa đầu uống hết nửa nước, còn chưa uống hết ngụm nước cuối cùng, thời điểm ánh mắt trong lúc lơ đãng chạm phải Độc Cô Mặc Hàn không biết mở mắt từ khi nào.
Đột nhiên đối diện với ánh mắt lạnh như băng của đối phương, Nguyễn Trà Trà giật mình sợ hãi, căng thẳng tới nỗi sặc nước trong miệng, phun thẳng tới mặt Độc Cô Mặc Hàn.
Quản gia và người hầu: “!!!” Sợ tới mức tròng mắt muốn rơi ra ngoài, bà chủ thế nhưng dùng tới cách này để làm ông chủ chú ý?
Trên mặt Độc Cô Mặc Hàn đầy bọt nước, anh ta không nhúc nhích nhìn chằm chằm Nguyễn Trà Trà giống như đang nhìn một người đã chết.
Trái tim nhỏ Nguyễn Trà Trà đập thình thịch vì sợ hãi, vội vàng nhảy chân tới bên cạnh Độc Cô Mặc Hàn, tiện tay cầm lấy chiếc khăn lau mặt Độc Cô Mặc Hàn, vừa lau vừa yếu ớt giải thích…
“Xin… Em xin lỗi, em bị… ánh mắt của anh dọa, trong khoảng thời gian ngắn sợ hãi liền… Em không phải cố ý… ” Nguyễn Trà Trà sợ tới mức run bần bật, đôi tay run rẩy dùng giẻ lau mặt cho Độc Cô Mặc Hàn.
Nguyễn Trà Trà đang tận tình diễn xuất không hề để ý tới sắc mặt của Độc Cô Mặc Hàn càng ngày càng đen, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nguyễn Trà Trà cũng càng thêm nguy hiểm.
Quản thực quả thực trợn tròn mắt, bà chủ ơi! Đó là giẻ lau mà! Quản gia vô cùng lo lắng, ông chủ có thói quen ở sạch, cơ hồ nghiêm trọng tới mức không có người nào bằng.
Độc Cô Mặc Hàn ngửi mùi nước sát trùng và chất tẩy rửa trên giẻ lau, hét lên…
“Cút!!” Anh ta đẩy tay Nguyễn Trà Trà ra, kết quả chỉ nhẹ nhàng chút mà cái chân què của Nguyễn Trà Trà giống như bay ra ngoài.
Cô ngã xuống đất, Nguyễn Trà Trà kêu lên “A… ” Kêu thảm thiết hai tiếng, sau đó nằm bẹp trên mặt đất không thể đứng dậy! Cô diễn tới mức có hơi quá đà và chân đã bị rách ra, đau tới mức khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy đầy trán.
Độc Cô Mặc Hàn: “??”
Quản gia và người hầu đều sợ hãi trước cảnh tượng này, vội vã chạy tới đỡ Nguyễn Trà Trà dậy, sau đó gọi điện cho bác sĩ tới.
Quản gia cảm thấy ông chủ lần này có hơi quá đáng, bà chủ có tệ thế nào cũng chỉ là một cô bé, sao có thể làm như thế?
“Ông chủ, chân của bà chủ còn đang bị thương… ” Quản gia nhịn không được nói một câu, trong giọng nói có ý chỉ trích rất rõ ràng.
Nguyễn Trà Trà tự mình ngã xuống, thực tế Độc Cô Mặc Hàn cũng không dùng sức, cô chỉ muốn ghê tởm tên cẩu nam chính tới chết thôi, để anh tàn nhẫn cuồng ngạo, hãy tận hưởng bão táp của trà xanh đi nhé! Ha ha ha…
Quản gia thấy vậy lắc đầu thở dài, bà chủ thật sự rất yêu ông chủ, đáng tiếc ông chủ anh ấy… Haizz!
Nhóm người hầu đều cảm động trước tình cảm sâu sắc của Nguyễn Trà Trà, bà chủ thật sự quá yêu ông chủ.
Gương mặt lạnh lùng của Độc Cô Mặc Hàn sửng sốt, anh ta vẫn chưa dùng tí sức lực nào.
Đối mắt với ánh mắt đáng sợ nhìn mình của Độc Cô Mặc Hàn, nội tâm Nguyễn Trà Trà vẫn sợ hãi nhưng bây giờ cô đã thế này rồi còn dám dùng ánh mắt đấy để nhìn cô, sợ là muốn cô lại lừa anh ta thêm lần nữa đúng không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










