Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Mỹ Tây nhướng mày: “Cậu nói thế làm tôi rất tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Cậu đi một lần là biết.” Tiểu Tống chán nản nói, “Giống như ngồi tù vậy.”
Chu Mỹ Tây bật cười: “Tổng giám đốc Lăng sẽ không dẫn tôi đi công tác đâu, tôi là nữ mà, phải tránh điều tiếng.”
“Thần kinh.” Tiểu Tống lại trợn mắt, “Suy nghĩ nhiều quá, gần gũi nhất với tổng tài chỉ là lúc cùng ngồi xe từ sân bay về khách sạn thôi, tránh cái quỷ gì, cậu tưởng tổng tài sẽ cùng một trở lý như cậu lén phén sao?”
Chu Mỹ Tây cười phá lên.
Buổi chiều, Lăng Nguyệt trở lại công ty. Buổi họp lần này có không ít nhân tài ngành công nghệ tham dự, tuy hơi khô khan nhưng anh vẫn thu hoạch được rất nhiều, cũng nảy sinh vài ý tưởng mới cho dự án, nên vừa về đến công ty liền triệu tập vài trưởng phòng vào họp suốt buổi trưa.
Tối hôm đó, cả công ty bắt đầu tăng ca rộn ràng rầm rộ để kịp tiến độ. Thực ra với tiến độ hiện tại, Lăng Nguyệt đã không hài lòng rồi. Bởi vì cuối năm ngoái, họ phát triển game mini Rút củ cải chỉ mất nửa tháng là ra mắt.
Một tuần đầu làm nóng, một tuần sau lan truyền rộng rãi, đến cuối tuần Tết Âm Lịch đã giống như virus phát tán khắp nơi, trở thành trò chơi hot nhất dịp Tết, liên tục đứng đầu ba bảng xếp hạng, mãi đến đầu năm mới nhiệt độ mới giảm dần. Muốn lặp lại thành công năm ngoái thì tiến độ hiện giờ thực sự đã trễ.
Quảng cáo đã chốt, các kênh truyền thông cũng chuẩn bị xong, chỉ có game là chưa hoàn thành, làm sao mà không khiến anh sốt ruột cho được?
“Đáng sợ ghê, thật sự rất hiếm thấy dáng vẻ này của Tổng giám đốc Lăng.” Tiểu Tống lè lưỡi thì thào.
Liên tục mấy ngày nay, không khí trong công ty đều rất căng thẳng, vốn dĩ đã phải tăng ca đến đáng thương rồi, kết quả Lăng Nguyệt vẫn không hài lòng. Tuy rằng anh ấy không thể hiện cảm xúc ra mặt, nhưng so với vẻ hòa nhã thường ngày thì đúng là khác biệt rõ rệt.
"Vẫn chưa làm xong à?" Chu Mỹ Tây hỏi, "Hôm nay đã là mồng tám tháng Chạp rồi đấy."
Sắp Tết đến nơi rồi.
"Thật ra cũng không thể trách bọn họ được, tôi nghe nói trước đó đã làm ra ba phiên bản, đều bị Tổng giám đốc Lăng gạt hết." Tiểu Tống hút cà phê nói, "Là do Tổng giám đốc Lăng yêu cầu quá cao, lúc nội bộ thử nghiệm trò chơi mới, tôi cũng chơi thử một hồi, cảm thấy cũng không tệ lắm."
"Không tệ, nhưng chẳng khác gì năm ngoái cả." Chu Mỹ Tây có góc nhìn khác, "Chơi một lát là chán, không đạt được độ hot như năm ngoái."
Thật ra trò chơi nhỏ mà họ làm năm ngoái cũng rất đơn giản bình thường, nhưng lại có tính gây nghiện cao, mới lạ độc đáo, lại thêm một chút vận may, nên đã nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường.
Chu Mỹ Tây vừa nói xong, Tiểu Tống lập tức giả vờ ho một tiếng, cô hiểu ý, liền im bặt.
Tiếng bước chân vang lên, Tiểu Tống lập tức mở miệng chào hỏi: "Tổng giám đốc Lăng."
Sau đó nhìn ý mà hành động, bưng cái ly đã nguội quay lại văn phòng.
Điều này khiến Chu Mỹ Tây, người vừa mới mở nắp hộp sữa đậu nành, rơi vào tình huống khó xử.
Cô cũng quay đầu lại, cười cười với Lăng Nguyệt: "Tổng giám đốc Lăng."
Lăng Nguyệt “ừ” một tiếng, đi vào pha cà phê.
Anh vừa kết thúc một cuộc họp, tuy cả buổi không nói nhiều, nhưng vẫn khô miệng khát nước.
Chu Mỹ Tây đang do dự không biết có nên mang bánh về văn phòng ăn hay không, nhưng chắc chắn cô không ăn hết một cái, lúc đó lại phải quay lại đây để bỏ vào tủ lạnh.
Đang đắn đo, bỗng nghe Lăng Nguyệt thản nhiên nói: “Cô cứ ăn ở đây đi, tôi pha xong cà phê sẽ đi ngay.”
Lăng Nguyệt hơi ngẩn ra, ánh mắt rơi xuống chiếc bánh kem màu trắng pha vàng kia, không nhịn được cũng bật cười, “Đúng là giống thật.”
Nụ cười này, như băng tan mùa xuân, ánh nắng chan hòa, vạn vật hồi sinh.
Chu Mỹ Tây nói xong thật ra cũng hơi ngượng.
Chủ đề này đúng là vừa đột ngột vừa mang chút lấy lòng.
Cô cúi đầu, im lặng ăn một miếng bánh kem. Bên kia tiếng máy pha cà phê vừa dứt, Chu Mỹ Tây còn đang thầm thở phào vì anh sắp đi thì Lăng Nguyệt lại đột nhiên lên tiếng: “Mũ Mũ rất thích cô.”
Chu Mỹ Tây sững người, ngẩng đầu nhìn anh.
Người đàn ông cầm ly cà phê, hơi cong môi, nhìn cô giải thích: “Nó chưa bao giờ chịu đi vệ sinh trước mặt người lạ. Ngay cả em gái tôi đến nhà chơi, cũng phải tránh đi chỗ khác, nó mới dám đi.”
Chu Mỹ Tây tưởng tượng ra cảnh đó, lập tức cảm thấy vô cùng đáng yêu.
“Nó dễ thương thật đấy.” Chu Mỹ Tây không kìm được cảm thán, “Hôm đó tôi ôm nó ngủ cả buổi trưa, mềm mại, ấm áp, còn gừ gừ nữa.”
Chu Mỹ Tây ngượng ngùng không dám kể chuyện nó còn giẫm lên ngực mình, nhưng đúng là như vậy, Mũ Mũ sau khi ngủ liền vô thức giẫm nhẹ lên ngực cô một lúc.
Giẫm đến mức trái tim cô tan chảy, thoải mái đến lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






