Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bắpp_03
Ngay từ đầu Tịch Chiêu đã phát hiện Lộ Kiêu đang theo dõi mình. Ánh mắt nóng bỏng như theo dõi con mồi ấy, muốn xem nhẹ cũng rất khó khăn.
Ban đầu tính toán xem Lộ Kiêu rốt cuộc muốn làm gì, kết quả chỉ tiêu vận động của anh hôm nay đều sắp hoàn thành, tên này thật sự chỉ đi theo, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn lại, đều thấy một vẻ mặt rối rắm do dự.
Thực ra, nếu ngay từ đầu đã biết Lộ Kiêu ở phòng bên cạnh, Tịch Chiêu tuyệt đối sẽ nghĩ cách đổi phòng. Anh lại không có sở thích tự tìm phiền phức, nhưng chuyện đã rồi, ngược lại cũng không có gì đáng nói, hơn nữa từ tình hình gặp lại ở cửa mà xem, vị phản diện này dường như cũng không điên cuồng đáng sợ như “nguyên tác” miêu tả.
Bất quá, vừa nghĩ đến dấu cắn còn sót lại trên cổ, ánh mắt Tịch Chiêu liền có chút nguy hiểm.
Thật là năng lực ghê gớm, ba ngày rồi mà vẫn còn dấu vết, khiến anh trong thời tiết nóng nực này không thể không kéo chặt cổ áo đồng phục. Theo một ý nghĩa nào đó, điều này còn gián tiếp xác nhận lời đồn “tinh thần không bình thường cho lắm”.
Tịch Chiêu quả thực nên “cảm ơn” hắn.
Đáy mắt Tịch Chiêu ánh lên chút ý cười: “Được thôi, cậu tránh ra đi rồi tôi sẽ quyết đấu với cậu.”
Vừa dứt lời, Lộ Kiêu liền cảm thấy cánh tay bị kiềm chế của mình bị ấn lên sau lưng, ép hắn càng sát vào lưới sắt trước mắt. Toàn bộ vòng eo đều sụp đổ xuống, tư thế muốn bao nhiêu nhục nhã có bấy nhiêu nhục nhã.
“ bạn học Lộ , giữ kỹ pheromone của cậu đi, nồng độ quá cao sẽ bị kiểm tra ra đấy nhé~”
Giọng nói trầm thấp vang lên, ngữ điệu thờ ơ và lực độ không thể phản kháng tạo thành sự đối lập rõ rệt.
Cảm giác này quá khó chịu, hốc mắt Lộ Kiêu đỏ hoe, còn phải nghe mệnh lệnh của Tịch Chiêu mà kiềm lại pheromone. Mùi rượu Tequila dần nhạt đi, nhưng mùi bạc hà đắng xung quanh vẫn vững vàng lan tỏa, đâu có bộ dạng bạo phát mất kiểm soát như lời đồn?
Hắn muốn mắng, nói vài lời khó nghe cũng được, nhưng ý niệm này vừa nảy sinh, câu nói “Đừng nói tục trước mặt tôi” trong cơn ác mộng đêm khuya liền văng vẳng bên tai, như xiềng xích vô hình, cứng rắn khóa chặt cổ họng.
Không cam lòng, không phục, không muốn.
Lộ Kiêu giãy giụa cả tay chân. Hắn càng động mạnh, áp lực từ Tịch Chiêu trên người càng mạnh, từng chút từng chút chồng chất lên, ép hắn gần như không thở nổi.
Không ổn… Quá không ổn…
…
Cánh tay đang nắm chặt lưới sắt trước mắt khẽ run rẩy, yết hầu liên tục lên xuống, thậm chí hiện ra vài tia yếu ớt khó nhận thấy. Tịch Chiêu biết lực độ như thế nào có thể khiến người ta đau, càng có thể khiến người ta đau đến khó mà chịu nổi.
Nhìn cơ bắp vai cổ căng chặt của thiếu niên tóc nâu, rõ ràng hắn hẳn là sắp đến cực hạn, nhưng Lộ Kiêu lại mím chặt môi, trừ lúc bắt đầu thì không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Thoát khỏi ảnh hưởng của sự nóng nảy trong kỳ nhạy cảm, giờ nhìn lại vẻ kiệt ngạo này lại có vài phần thú vị.
Bất quá ——
Mắt đen lóe lên, nhanh chóng lướt qua một tia ám lưu quỷ quyệt.
Bỗng nhiên nâng chân đá vào hõm đầu gối đang căng cứng kia, lực không nặng, nhưng vị trí chạm vào lại cực kỳ chí mạng.
Lộ Kiêu bất ngờ nửa quỳ xuống đất, trán đụng vào lưới sắt, phát ra một trận tiếng “bùm bùm”. Khoảnh khắc cảnh trong mơ và hiện thực đột nhiên trùng khớp, cơ thể hắn run rẩy rõ rệt, tiếng thở hổn hển đau đớn cuối cùng cũng tràn ra từ giữa môi.
Áp lực nặng nề.
—— Lúc này mới đúng.
Dù có kiệt ngạo đến đâu, trước mặt anh, cũng xin tạm thời thu liễm một chút đi~
Từ từ buông lỏng tay ra, Tịch Chiêu nửa ngồi xổm xuống: “ bạn học Lộ. chúng ta nói chuyện nhé?”
Đôi mắt màu hổ phách thất thần nâng lên, nhất thời lại có chút tan rã.
Tịch Chiêu không vội, kiên nhẫn chờ Lộ Kiêu trấn tĩnh lại sau cơn đau đó. Rất lâu sau, mới nghe thấy giọng nói nghẹn ngào chậm rãi vang lên: “Anh muốn nói chuyện gì…”
Ngữ khí phức tạp đầy áp lực, nhưng đã không còn vẻ hống hách như lúc đầu.
Ý cười trong đáy mắt Tịch Chiêu càng sâu, cũng không để ý đến hơi thở công kích trên người Lộ Kiêu chưa giảm đi nửa phần. Alpha đỉnh cấp như chó điên trong nguyên tác, nếu dễ dàng khuất phục vì mấy cái này thì cũng không thể trở thành phản diện lớn nhất. Hiện tại, có thể nghe anh nói chuyện đàng hoàng là được rồi.
“Chuyện trong phòng thiết bị, tôi quả thực có vài phần trách nhiệm. Liều thuốc đó là Tần Văn Châu đưa cho tôi, nhưng cậu bây giờ hẳn cũng biết, tôi cũng là người bị hại bị hắn lừa gạt.”
“Tần Văn Châu?” Vẻ mặt Lộ Kiêu mơ hồ không giống giả vờ, “Hắn vì sao lại nhằm vào tôi? Tôi và hắn lại không thân.”
Quả nhiên là như vậy.
Tịch Chiêu cũng không bất ngờ.
Ba ngày cách ly, anh còn sắp xếp lại tất cả các thông tin hữu ích có thể có từ 《Đốt Cháy Tình Yêu》, và cũng phát hiện Tần Văn Châu giống như nguyên chủ, đều thuộc về những nhân vật phụ thúc đẩy tiến trình tình cảm của nhân vật chính. Đặc biệt sau khi nguyên chủ đắc tội với tuyến dưới của phản diện, Tần Văn Châu càng nhận lấy “trọng trách” nhằm vào phản diện. Nhưng kỳ lạ là, từ góc nhìn của Lộ Kiêu lại không có nhiều nội dung liên quan đến Tần Văn Châu.
Ban đầu Tịch Chiêu còn tưởng rằng cuốn truyện cẩu huyết văn này không có logic, nhưng rất nhanh anh đã thay đổi ý nghĩ.
Vẫn phải làm rõ sự thật đó —— “Đây là thế giới thật”.
Tiểu thuyết có lẽ có thể tùy ý cắt bỏ những nhân vật không quan trọng, nhưng trong thế giới thật, mỗi người nhất định đều có cuộc đời hoàn chỉnh của riêng mình, tất cả hành động cũng nhất định tuân theo logic hành vi của chính mình.
Lộ Kiêu và Tần Văn Châu ít có giao thoa, vậy thì động cơ “Lộ Kiêu đã bắt nạt hắn” mà Tần Văn Châu nói ra chỉ là bịa đặt. Việc hắn liên tục gây khó dễ cho Lộ Kiêu chắc chắn có nguyên nhân khác.
“Mà đây,” Tịch Chiêu khẽ mỉm cười, “chính là điều tôi muốn nói với cậu.”
Ánh mắt Lộ Kiêu dần sâu hơn.
Tức Chiêu: “Tôi có thể khẳng định nói cho anh biết, Tần Văn Châu sau này còn sẽ ra tay với cậu. Tôi lại khiến hắn mất mặt lớn như vậy, chắc cũng đã bị hắn hận rồi, cho nên tôi có thể hợp tác với cậu, tìm ra nguyên nhân Tần Văn Châu nhằm vào cậu, và cũng giúp cậu giải quyết phiền phức này. Đổi lại, chuyện trong phòng thiết bị, chúng ta coi như thanh toán xong.”
“Rốt cuộc, ngoài cái này ra, chúng ta cũng không có mâu thuẫn gì không thể hóa giải đúng không?”
Đây là cách xử lý tốt nhất trong suy nghĩ của Tịch Chiêu.
Nếu không phải khởi đầu quá hỗn loạn —— ảnh hưởng kỳ nhạy cảm, không có ký ức liên quan, còn bị Lộ Kiêu cắn một miếng —— Tịch Chiêu căn bản sẽ không dính líu đến bất kỳ “nhân vật chính” nào.
Nhân vật chính cũng được, phản diện cũng thế, các anh muốn kịch tính thế nào thì kịch tính, muốn cẩu huyết thế nào thì cẩu huyết. Anh chỉ muốn yên tĩnh xem kịch vui, tiện thể lại mong chờ một ngày nào đó xuyên về thế giới cũ.
Bất quá, cũng đúng như anh đã nói, sự kiện bỏ thuốc trong phòng thiết bị quả thực có liên quan đến “anh ấy”. Tịch Chiêu không thích phiền phức, nhưng cũng sẽ không trốn tránh trách nhiệm của bản thân. Cho nên, giúp mình giúp Lộ Kiêu giải quyết Tần Văn Châu, sau này cốt truyện phát triển thế nào cũng không liên quan đến anh.
“Chỉ là,” Lộ Kiêu đặt lưỡi lên răng nanh, ánh mắt không mấy thiện ý, “Tôi vì sao phải tin anh chứ?”
Tịch Chiêu nghiêng đầu: “Ồ?”
“Chuyện Tần Văn Châu là thật hay giả tôi không rõ, nhưng anh đích xác là đã dùng thuốc cấm với tôi. Nếu tôi tố cáo với nhà trường, anh không chỉ phải chịu hình phạt, mà còn có khả năng bị Cục Giám sát Dược phẩm truy cứu trách nhiệm, bạn học Tịch Chiêu ——”
Đôi mắt hổ phách không hề né tránh đối diện với đôi mắt đen, “Ngay cả bệnh viện cũng không kiểm tra ra chất xúc tác kỳ nhạy cảm, cậu nói xem, cái này sẽ bị liệt vào loại hàng cấm cấp mấy?”
“Mà cậu, lại sẽ phải chịu hình phạt như thế nào?”
Ánh mắt giao chiến, trong không khí chợt lan tỏa sự nôn nóng.
Mùi thuốc súng nồng nặc. Lộ Kiêu chỉ cảm thấy ý cười trong mắt Tịch Chiêu càng thêm u ám khó lường, nhưng lại không phải vì bị đe dọa mà tức giận hay hoảng loạn, mà là một loại… cảm xúc mà hắn không thể diễn tả…
Khiến linh hồn hắn cũng gần như rùng mình khi gặp thiên địch.
Nhưng rất nhanh Tịch Chiêu liền thu hồi cảm xúc đó, khôi phục vẻ thành thạo lại hơi lười biếng: “Đúng vậy, bệnh viện còn không kiểm tra ra, nhà trường dựa vào đâu mà tin lời tố cáo của cậu?”
“Anh ——”
Lộ Kiêu còn định phản bác, Tịch Chiêu lại đột nhiên đứng lên.
Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu từ phía sau, hình dáng anh phác họa ra bóng tối tức khắc như thủy triều bao phủ tầm mắt. Hơi cúi người xuống, Lộ Kiêu tức thì hô hấp dồn dập, đầu óc ong ong.
Ánh mắt thờ ơ giống như một hố đen sâu thẳm, ngay cả ánh sáng đi ngang qua cũng sẽ bị nuốt chửng gần như không còn gì. Chất lượng vật thể và lực hấp dẫn có mối quan hệ trực tiếp, nhưng khối lượng của hố đen này rốt cuộc lớn đến mức nào, hắn vậy mà nửa điểm cũng không thể tính toán ra.
Đôi môi mỏng cong lên, có chút ác liệt, có chút trêu đùa.
“Hơn nữa, thân là Alpha đỉnh cấp lại bị một Alpha cấp thấp đè xuống đất đánh, bạn học lộ , anh cảm thấy, đây sẽ là một chuyện đáng để khoe khoang sao?”
Khí thế giằng co của Lộ Kiêu tức khắc rạn nứt, lại trở về cơn giận dữ lúc ban đầu bị áp chế, nhưng giờ phút này sự tức giận này lại lẫn không ít sự “xấu hổ bực bội” bị vạch trần.
Giọng nói càng cao càng như đang cố ra oai: “Anh sớm đã biết tôi sẽ không nói chuyện này ra ngoài đúng không?!!”
Tịch Chiêu chỉ cười không nói.
Liều thuốc đó đặc biệt như vậy, không có chứng cứ rõ ràng, tùy tiện nói ra rất có khả năng bị cắn ngược lại là vu khống. Lộ Kiêu sẽ không ngu đến mức không nghĩ rõ điểm này, quan trọng hơn là, nói ra chẳng phải đại biểu hắn phải thừa nhận mình bị Tịch Chiêu đánh cho một trận tơi bời sao?
Chết vì sĩ diện khổ thân quá bạn Lộ ơi~
“Bạn Lộ” phun lửa: “Tịch Chiêu! Tôi muốn quyết đấu với anh! Quang minh chính đại mà quyết đấu! Tôi mới sẽ không thua anh!”
Ồ, xù lông.
Tịch Chiêu thờ ơ nhún vai, cúi người nhặt chiếc mũ lưỡi trai rơi xuống, xoay người nhẹ nhàng đội lên mái tóc xoăn ướt đẫm mồ hôi của Lộ Kiêu.
“Giải quyết chuyện này trước đã,” đầu ngón tay thon dài lướt qua vành mũ, chỉnh lại hướng, đôi mắt đen cong cong nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đang thở phì phò kia, “Vậy bạn học Lộ, chúc chúng ta, hợp tác vui vẻ~”
…
…
Bóng dáng tuấn tú càng lúc càng xa, từ đường thẳng biến thành một điểm, cuối cùng biến mất trong tầm nhìn.
Bị bỏ lại trong không gian yên tĩnh, Lộ Kiêu bỗng nhiên mất sức dựa vào lưới sắt bảo hộ phía sau, cúi đầu, không nhìn rõ chút biểu cảm nào trên mặt.
Đêm hè oi bức, gió bất giác ngừng thổi. Một tiếng khẽ khóc nấc thoát ra từ khóe môi. Hắn dùng sức bóp chặt bàn tay trái đang run rẩy —— bàn tay trái bị Tịch Chiêu kiềm chế mạnh mẽ ở sau lưng, bị những ngón tay thon dài nắm đến đau điếng, đầu ngón tay nóng đến đáng sợ.
Nếu vừa rồi Tịch Chiêu nới lỏng muộn hơn một bước, anh sẽ phát hiện áo sơ mi sau lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi nóng, nhịp tim đập dữ dội cùng tà hỏa sắp xuyên thủng lồng ngực.
Không bình thường, quá không bình thường.
Tuy nhiên Lộ Kiêu cuối cùng cũng hiểu rõ, đây không phải tức giận, không phải sợ hãi.
—— Là hưng phấn.
Hắn đang hưng phấn vì nỗi đau người này mang lại.
Khoảnh khắc sự thật hiện rõ mồn một, đầu óc Lộ Kiêu trống rỗng, linh hồn như bị xé nát làm đôi. Một nửa kinh hoảng thất thố, la hét “chạy mau”, một nửa lại giữ vẻ bình tĩnh quỷ dị, bị mê hoặc chậm rãi thưởng thức cảm giác hưng phấn đau đớn đó.
Cuối cùng hai nửa linh hồn này bị lý trí của Lộ Kiêu —— hắn cho rằng đây là lý trí —— mạnh mẽ hòa trộn, rút ra một kết luận.
Có cảm giác này, nhất định là vì hắn chưa bao giờ bị người khác dễ dàng và mạnh mẽ áp chế như vậy. Chỉ cần có thể thắng được nguồn gốc của mọi chuyện này, tất cả những điều bất thường đều sẽ biến mất đúng không?
Tịch Chiêu… Tịch Chiêu…
Lộ Kiêu vươn tay che lấy hốc mắt đang nóng bừng, không dám nghĩ đến vẻ mặt mình lúc này sẽ ra sao.
Tịch, Chiêu.
Chỉ cần tôi có thể thắng anh…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


