Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khai hỏa pháo hoa Chương 1: Mở Đầu.

Cài Đặt

Chương 1: Mở Đầu.

Người ta bảo trong một đám ô hợp có một đứa con gái thì đứa con gái đó là đứa được cưng nhất.Nhưng Kha nghĩ khác, nó cảm thấy ngược lại .

Làm gì có cái chuyện tự dưng đi cưng một đứa con gái vì giới tính chứ?

Kha chắc chắn đó là lừa gạt, tại vì nó là cái đứa con gái duy nhất trong trường đầy nam này mặc dù đây không phải trường nam sinh.

Nhưng nó vẫn bị đì bởi lũ đó như kiểu không giống con gái, một cách nào đó Kha nghĩ rằng cái trường này tập hợp toàn thanh niên trai tráng côn đồ.

Chứ nếu không thì giải thích hộ nó tại sao thằng đeo kính kia lại hút pod rồi cười nhăn nhở như phê pha đi.

Ừ rồi ai có thể giải thích cho nó biết vì sao nó phải một mình sách một thùng sách vở đi?

"À, em cần xe đẩy không?"

"Có lên tầng được không anh?"

" Có đấy, cần không?"

Anh quản thư hỏi lại, trông anh có vẻ khó xử trước một con nhóc cao vừa qua mặt bàn mặt đầy tàn nhan mắt lờ đờ, đã thế nó còn tự đi lấy sách mình ên mà không ai hỗ trợ hết.

"Dạ cần"

Kha lễ phép đáp, ánh mắt đảo sang 7 cái thùng carton đừng sách vở.

Nó bỗng dưng lo ngại xem nên bê đống đó như nào, chắc là hơi lâu chút...

Mà nếu có lâu thì sẽ làm các bạn phía sau bực nhỉ ?

" oke đợi anh chút để anh lấy cho "

Anh quản thư nói , sau đó sốt sáng đi lấy cho Kha cái xe đẩy nào đó trong thư viện , anh vừa đi thì đằng sau Kha có bạn nam vỗ vỗ gọi.

" Bạn ơi, bạn đi lấy một mình ạ?"

Bạn nam kia hỏi khi Kha quay người lại, có vẻ là trông bạn đợi khá lâu để có thể nhận ra gì đó.

"Ừm, lớp tớ bận hết rồi nên thầy bảo tớ cứ đi đi có gì gọi cho thầy"

Kha nói, cái mặt tàn nhan kia cười mỉm đầy tội nghiệp.

" Mà cậu một mình sao gắng được ..."

Một bạn nào đó ló đầu vào câu chuyện của Kha đầy cảm thán, bởi vì với cậu ấy con gái không nên làm mấy việc nặng nhọc thế này , dù cho là trông cái thân hình mũm mĩm kia đi nữa cũng không chắc bê được đống đồ nặng kia.

"Cảm ơn cậu đã lo lắng nhưng mà nãy tớ mượn anh quản thư lấy xe đẩy rồi "

Kha nói, ánh mắt không có sự chờ mong thương hại nào từ mấy bạn nam hoàn toàn cả não và óc của nó chỉ đúng hai chữ để miêu tả .

Lơ đãng .

Kha thậm chí còn không có một lời giúp đỡ nào thốt ra hết.

" Nhưng mà tớ khá ngạc nhiên khi cậu không có phản ứng gì đấy, trông cậu cứ như là bất biến vậy "

"...có hả ta?"

Kha khó xử một chút, nó nhận ra bản thân hình như làm cho các bạn bức bội , thế là nó bối rối mãi. Cho đến khi anh quản thư kéo theo một cái đẩy khác trở lại, Kha mừng rỡ vỡ òa như vừa thắng trận , Kha không chần chừ hay trì hoãn, nó bắt đầu cảm ơn anh quản thư rồi bắt tay khệ nệ bê đồ.

"Hay là đừng cố nữa, bọn tớ phụ cậu nhé"

"Nếu mà cậu cố quá sức sẽ đau lưng đấy"

Có người không nhịn được bước đến phụ Kha, nhưng mà Kha không nghỉ giữa chừng, nó còn ba thùng nữa để xếp chồng lên xe đẩy. nếu mà giờ nó dừng thì sẽ làm phiền người khác, với cả nó chỉ có mỗi việc này thôi.

Bố nó bảo có thể tích cực hoạt động thay vì ngủ chảu thây là được

Kha vốn là kiểu người lười, nên nó cứ lười mãi, bởi vì thế mà ông bô mới muốn nó hoạt động nhiều nhiều thêm chút.

Cho nên Kha không thể ỷ lại mà lười được , nó chỉ có thể làm cho xomg mới dám lười tiếp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc